Chương 572
Một lát sau, đoàn xe nhà họ Đàm lục tục tiến vào khu biệt thự. Cùng lúc ấy, Hạ Chính Hợp và Dư Tân đã đứng ở cửa nhiệt tình chào đón, nhưng khi phát hiện nhóm chú Tề mang quá nhiều quà đến, họ liên tục cảm ơn và muốn thu xếp quà đáp lễ. Bọn họ cũng muốn chiêu đãi đoàn người nhà họ Đàm, để dành không gian riêng cho tụi nhỏ.
Ở cổng biệt thự nhà họ Hạ, Đàm Mộ Tinh nhìn thấy Sở Thiên Lê và Hạ Thời Sâm.
"Tinh Tinh!"
Sở Thiên Lê vui vẻ lao về phía anh như chú chim nhỏ. Khỏi phải nghi ngờ, Sở Thiên Lê là người vui vẻ nhất, ít nhất hôm nay cô đã gặp được Tinh Tinh. Thế nhưng Đàm Mộ Tinh nhanh nhạy phát hiện vẻ mặt thiếu thân thiện của người nào đó đằng sau cô, cơ thể bất giác đanh lại. Đó là ánh mắt quan sát chăm chú của Hạ Thời Sâm. Anh vừa dịu dàng đáp lời cô, vừa nỗ lực ngó lơ ánh nhìn chết chóc ấy.
Hạ Thời Sâm quan sát Đàm Mộ Tinh một lượt từ trên xuống dưới. Thực ra anh ấy biết đối phương đã gầy đi từ lâu, song không hiểu sao trong đầu vẫn cứ là trạng thái ngây thơ chất phác trước đây. Có lẽ do cái mác người hiền lành của Đàm Mộ Tinh đã ghim sâu trong lòng, khiến cho anh ấy đến giờ vẫn chẳng thể thay đổi ấn tượng về người bạn từng cùng lớp với mình.
Hạ Thời Sâm cố gắng trấn tĩnh: "Vào đi."
"Quấy, quấy rầy rồi ạ..."
Đàm Mộ Tinh lễ phép đáp lời, không hiểu sao thấy Hạ Thời Sâm còn giống phụ huynh hơn cả Hạ Chính Hợp, nhất thời trở nên khép nép lo lắng.
Trong phòng khách, cô Lý đã chuẩn bị sẵn hoa quả và đồ ăn vặt đãi khách. Ba người lần lượt ngồi xuống, tán gẫu đôi câu trước khi ba mẹ đến.
Sở Thiên Lê nhìn Đàm Mộ Tinh rồi lại nhìn Hạ Thời Sâm, sau đó nói thẳng:
"Anh trai, không phải anh nên tránh đi chút sao?"
Sao vẫn ở đây làm bóng đèn vậy?
Hạ Thời Sâm nghe cô ám chỉ thì siết chặt nắm tay, thế nhưng vẻ mặt vẫn rất đỗi bình thản, chẳng đặt cô vào mắt, điềm nhiên bắt chuyện với Đàm Mộ Tinh:
"Đã suy nghĩ về hướng phát triển sự nghiệp tương lai chưa?"
Hạ Thời Sâm vốn là học sinh hạng nhất trong lớp, tính tình Đàm Mộ Tinh lại mềm mỏng, hiển nhiên sẽ làm nảy sinh áp lực. Anh ấy không tìm ra điểm xấu ở đạo đức của Đàm Mộ Tinh, đành phải dò hỏi chuyện tiền đồ của đối phương,
Sở Thiên Lê: "?"
Sở Thiên Lê ở bên nhắc nhở:
"... Bọn em còn chưa học đại học mà."
Sao tự nhiên nhắc đến sự nghiệp rồi?
Lúc này, Đàm Mộ Tinh ngồi nghiêm chỉnh, căng thẳng như nói chuyện với ba vợ, ngượng ngùng nói:
"Xin lỗi anh, tạm thời em vẫn chưa rõ."
Đàm Mộ Tinh vắt hết óc nghĩ một lượt vẫn chưa biết điểm mạnh của mình nằm ở đâu, chủ yếu do những thứ anh am hiểu có vẻ đều không lọt nổi vào mắt Hạ Thời Sâm, bèn thật thà liệt kê những điểm yếu của mình.
Hạ Thời Sâm cũng không làm khó mấy, thân thiện nói:
"Gia cảnh của cậu quả thực không tệ, nhưng không thể trông cậy vào đó mãi, ít ra vẫn cần có một công việc, lợi nhuận tối thiểu phải vượt qua khoản tiết kiệm."
Đàm Mộ Tinh hổ thẹn cúi đầu, yếu ớt nói:
"Em thực sự rất xin lỗi, nhưng em không làm được..."
Hạ Thời Sâm nhướng mày:
"Cậu đã bắt đầu đâu?"
"Nhưng dẫu ra sao đi chăng nữa..."
Ánh nhìn của Đàm Mộ Tinh trôi nổi. Hiện giờ, anh như đứng đống lửa, như ngồi đống than, trên gương mặt lộ vẻ lúng túng, nói: "... Tốc độ kiếm tiền của em
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền