Chương 91 : Bệ hạ không quản được ta (2)
Đúng vào lúc nàng tức giận, nàng lại nghe thấy một giọng nói.
Là giọng nói của Diệp Ninh.
Thế mà hắn còn tức giận hơn cả Uy Vũ Hầu?
“Bản quan cũng không đồng ý!”
Sắc mặt Diệp Ninh đen như đáy nồi, trong lòng ngập tràn tiếng mắng chửi.
Ta khó khăn lắm mới chọc giận được Uy Vũ Hầu.
Trước mắt sắp lấy bản lĩnh thật sự ra để giết ta.
Lúc này ngươi bảo ta quay về, vậy thì không phải là gần ăn lại hỏng sao.
Cẩu Hoàng đế!
Thế mà ngươi lại muốn đâm sau lưng ta.
Diệp Ninh hận đến nghiến răng.
Cẩu Hoàng đế đâm sau lưng hắn đã không phải là chuyện một lần hai lần rồi.
Mỗi một lần hắn sắp thành công, cẩu Hoàng đế này vẫn luôn chen ngang một tay.
“Diệp đại nhân, tại sao ngài cũng không đồng ý vậy…”
Cả người Lưu Cẩn đều tê dại, cả mặt hắn khóc đến nhăn nhó, chỉ cảm thấy ở trong ở ngoài đều không phải là người.
Uy Vũ Hầu không đồng ý rất bình thường.
Nhưng Diệp Ninh thì sao?
Lẽ nào ngươi không nhìn ra được bệ hạ là đang bảo vệ ngươi sao?
Cùng một nghi hoặc như thế, Uy Vũ Hầu cũng có.
Đám người của Viện giám sát, cùng với những người đọc sách và bách tính vây xem, cũng là cả mặt khó hiểu.
“Ta không đồng ý, là bởi vì chuyện ta cần làm vẫn chưa hoàn thành.”
Diệp Ninh chỉ vào lý Tam, nói.
“Hắn phạm pháp, ta phải bắt hắn trở về Viện giám sát.”
Lưu Cẩn cầm thánh chỉ.
“Nhưng mà bệ hạ đã nói rồi, bảo ngài từ bỏ.”
Diệp Ninh lắc đầu, nói rõ ràng.
“Bệ hạ cũng không quản được ta!”
Cái gì?
Câu nói này có chút đại nghịch bất đạo rồi.
Nhưng mà Diệp Ninh đã sớm có lý do thoái thác, hắn nhìn sang Thái Hướng Cao, hỏi.
“Thái huynh, điều đầu tiên trong Luật Đại Chu mà Thái Tổ định ra là gì?”
Thái Hường Cao thuộc như lòng bàn tay, lập tức trả lời.
“Điều đầu tiên Viện giám sát có quyền chấp pháp, khi Viện giám sát chấp pháp, bất cứ người nào cũng không được ngăn cản!”
Diệp Ninh gật đầu, nói.
“Nghe thấy chưa? Đây là quy củ do Thái Tổ định ra.”
Lưu Cẩn lau mồ hôi trên trán, hết nước hết cái khuyên bảo nói.
“Đại nhân, cầu xin ngài đừng cứng ngắc công nhận điều đó nữa được không? Thái Tổ đã sớm mất nhiều năm rồi, chỉ ý của bệ hạ, mới là thứ ngài nên phục tùng.”
Nghe thế, Diệp Ninh cười lạnh, nói.
“Vậy được, ngươi bảo bệ hạ ban bố một đạo thánh chỉ, nói là những quy định Thái Tổ định ra, đều là lời thừa, hoàn toàn không cần tuân thủ.”
Lưu Cẩn bị những lời này dọa cho run rẩy.
“Đây làm sao được?”
Sắc mặt Cơ Minh Nguyệt cứng lại.
“Diệp Ninh này…”
Chỉ nghe nói Luật pháp của tổ tông là không được thay đổi.
Nàng chưa bao giờ nghe nói có Hoàng đế nào dám nói quy củ quân vương lập quốc định ra đều là lời vớ vẩn…
Đương nhiên nàng không dám nói lời nói này.
Nhưng trong lòng nàng đúng là đang tràn ngập oán thán với Thái Tổ, vì sao lại cho Viện giám sát loại đặc quyền như thế?
Không sai, Viện giám sát chính là có loại quyền lực này!
Trong những quy củ Đại Chu Thái Tổ định ra, Viện giám sát là có được quyền ưu tiên tuyệt đối, Viện giám sát phục tùng hoàng quyền, nhưng không làm theo một cách mù quáng.
Công lý và chính nghĩa của thế gian, lớn hơn hoàng quyền.
Cho dù là Hoàng đế muốn bao che, vậy thì cũng không được.
“Diệp đại nhân của ta ơi, coi như ta cầu xin ngài, thật đó, ngài cần gì phải vì lão bách tính bình thường, mà bỏ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền