Chương 1123: Cầm Sư (1)
Cuối cầu sắt, mây mù tan đi.
Lần này, bên dưới cầu sắt chỉ còn lại một khoảng hỗn độn hư vô, không còn dung nham quỷ dị như trước nữa.
Đẩy cánh cửa điện nặng trịch ra.
Hiện ra trước mắt là một đại điện tiêu điều.
Trong điện bày đầy vô số nhạc khí đã tàn phế.
Cầm đứt dây, đàn sắt vỡ nát, biên chung hoen gỉ, bài tiêu phủ bụi. Chúng chất đống lộn xộn, tựa như một nấm mồ của nhạc khí.
Nơi đây chỉ có sự tĩnh lặng.
Ngay cả tiếng bước chân của mọi người trên bậc đá dường như cũng bị trời đất nơi đây nuốt chửng, không nghe thấy một tiếng vọng nào.
Một sự tĩnh mịch tuyệt đối.
Địa cung này vốn không hề chào đón tiên nhân như Tất Nguyệt Ô.
Không có cái nóng thiêu đốt như trước, cũng chẳng có gió lạnh thấu xương.
Giữa đại điện, một pho tượng đá lão giả gầy gò đang ngồi xếp bằng.
Trên đùi lão, vắt ngang một cây cổ cầm đuôi cháy chỉ còn lại nửa đoạn.
Đến gần mới nhìn rõ vẻ thảm thương của pho tượng.
Lão giả có dung mạo thanh tú gầy gò, nhưng thần sắc lại toát lên vẻ dữ tợn đầy quyết tuyệt.
Hai tai của lão bị hai cây đinh đồng to lớn xuyên thủng, cắm thẳng vào não tủy.
Hai tay lão, mười ngón đều bị chặt đứt, chỉ còn lại đôi bàn tay trơ trụi, ghì chặt lên những sợi dây đàn vốn đã không còn, tư thế cuồng loạn, như thể đang tấu lên một khúc tuyệt xướng không lời.
Cầm sư mù — Sư Khoáng.
Ngọn phù phong thứ ba lẳng lặng treo giữa hư không.
Đây là một vùng cấm thanh.
Âm thanh đã bị ngăn cấm.
"Trần lão đệ, có gì đó không ổn!"
Trương Nhất Bạch mở miệng nói.
Trần Hoài An quay đầu lại gật với Trương Nhất Bạch, ra hiệu cho mọi người theo sau mình.
Trần Hoài An chậm rãi bước tới pho tượng.
Trần Hoài An cầm lấy trang tàn quyển.
Hắn phát hiện nó cũng giống như những trang trước, chỉ có những nét chữ lờ mờ, dù cố nhìn kỹ cũng không thể thấy rõ.
Bây giờ hắn đã hoàn toàn chắc chắn rằng Tất Nguyệt Ô không thể nhìn thấy những con chữ lúc ẩn lúc hiện trên tàn quyển.
"Ta vốn có sở thích sưu tầm những vật cổ xưa. Tàn quyển này được tìm thấy trong cổ tích này, cho dù chẳng có gì, ta cũng muốn giữ lại."
Trần Hoài An mỉm cười, khẽ vẫy tay, tàn quyển liền bay trở lại tay hắn.
Mọi hành động của hắn đều nằm trong tầm mắt của Tất Nguyệt Ô.
Đây cũng là chuyện không thể tránh khỏi, tàn quyển xuất hiện ngay trước mắt Tất Nguyệt Ô, hắn cũng chẳng buồn che giấu nữa. Cứ để y thấy, dù sao đối với Tất Nguyệt Ô mà nói, tàn quyển này cũng chỉ là một trang giấy trắng rách nát.
"Một vị tiên trưởng khác thật đáng tiếc."
Trần Hoài An thở dài, vẻ mặt vô cùng tiếc nuối:
"Cung điện trong phù phong này quả thật cổ quái, lại cực kỳ hung hiểm. Không ngờ tiên trưởng đã là tiên nhân mà vẫn gặp phải độc thủ... Có thể thấy, kẻ tạo ra phù phong này ắt hẳn cũng là một tiên nhân cường đại."
Tất Nguyệt Ô lạnh lùng nhìn chằm chằm Trần Hoài An.
Toàn là lời vô nghĩa, cần một phàm nhân tu sĩ quèn như ngươi nhiều lời sao? Y xòe tay về phía Trần Hoài An: "Đưa đây!"
Trần Hoài An không chút do dự, đưa ngay tàn quyển vừa nhận được cho Tất Nguyệt Ô.
Tất Nguyệt Ô nhận lấy tàn quyển, lật qua lật lại xem xét một hồi.
Vẫn chỉ là một tờ giấy lộn.
"Ngươi cần tờ giấy lộn này làm gì?"
Y nhướng mày nhìn Trần Hoài An.
Nhưng Tất Nguyệt Ô chắc chắn không phải kẻ ngốc, giờ đây ắt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền