Chương 32: Lại Trảm Kiếm Khí Cảnh Bát Đoạn
Đôi mắt Sở Mộ lóe lên những tia sáng sắc bén, như thể chứa đựng một luồng kiếm quang. Hai tai hắn khẽ động, vung kiếm chém ra một đường vòng cung, khí thế xung phong liều chết, gió mát nổi lên. Thanh Phong Phất Diện vừa xuất, sát cơ ẩn giấu bên trong hóa thành gió, chia ra thành tám luồng Thanh Phong Liễu Loạn.
Trong nháy mắt, Sở Mộ phá tan sát chiêu mà Lâm Nhất Cường dốc toàn lực thi triển. Sát cơ sắc bén theo mũi kiếm chém tới tấp, vừa giao phong với Lâm Nhất Cường xong, Sở Mộ liền hướng thẳng kiếm về phía Lý Hạ.
Lý Hạ cũng đáp trả bằng một kiếm, kiếm khí màu đỏ nhạt lại chém tới, khiến Sở Mộ cảm nhận được một tia nóng rực và nguy hiểm. Bước chân hắn loạng choạng, thân mình lắc lư như cành liễu, khó khăn lắm mới tránh được nhát chém của Lý Hạ. Đồng thời, Sở Mộ cũng tung ra một đạo kiếm quang, như cầu vồng đâm về phía Lý Hạ.
- Sát!
Lý Hạ quát lớn, trên thân kiếm lại bắn ra kiếm khí màu đỏ nhạt, ánh sáng đỏ lập lòe rung động không gian, bổ ra hơn mười đạo kiếm quang, tất cả đều nhắm vào Sở Mộ. Mỗi một kiếm đều ẩn chứa sát cơ sắc bén, uy lực kinh người, đủ sức chém giết Kiếm Khí Cảnh lục đoạn, thất đoạn.
Nhưng Sở Mộ, không phải là Kiếm Khí Cảnh lục đoạn bình thường. Kiếm của hắn, có thể dễ dàng chém giết Kiếm Khí Cảnh thất đoạn.
Không né tránh, hắn thuận thế vung kiếm, bóng kiếm phân hóa, hơn mười đạo bóng kiếm liên tục chém vào kiếm quang của đối phương. Bóng kiếm và kiếm quang va chạm, mũi kiếm giao phong, âm thanh kim loại chói tai vang lên liên hồi. Hai tên đệ tử ngoại môn Thanh Lan kiếm phái thần sắc kinh hãi, liên tục lùi về phía sau. Trận chiến ở đẳng cấp này, không phải thứ mà bọn hắn có thể can thiệp.
- Giết hại đệ tử nội môn bổn phái, ta muốn lăng trì ngươi, dùng cái chết để tạ tội!
Lý Hạ lại xuất hiện, kiếm quang màu đỏ nhạt dày đặc, như thể mọc ra hàng chục cánh tay, vung vẩy mấy chục thanh kiếm sắc bén, mỗi kiếm đều nhắm vào Sở Mộ. Trong lòng hắn sục sôi một ngụm ác khí, thề phải chém giết Sở Mộ dưới kiếm.
- Các ngươi sinh sát ý với ta, vậy cũng nên sớm nghĩ đến kết quả này.
Đáp trả một câu, Sở Mộ quan sát quỹ tích kiếm của đối phương một cách cẩn thận. Hắn liên tục chém giết, va chạm với kiếm quang của Lý Hạ, đánh tan những đòn tấn công của đối phương, khiến Lý Hạ không ngừng lùi bước. So về tốc độ và sự linh hoạt, kiếm của Sở Mộ nhanh hơn hẳn.
Nhưng tu vi kiếm khí của Lý Hạ lại mạnh hơn Sở Mộ rất nhiều. Mỗi một kiếm đều mang theo kiếm khí màu đỏ nhạt, uy lực cường đại. Mỗi lần va chạm, Sở Mộ đều phải dùng đến tá lực chi pháp mới có thể chống đỡ. Đây là hiệu quả mà cảnh giới kiếm thuật tông sư mang lại. Không khí xung quanh nóng lên bởi kiếm của Lý Hạ, khiến cho mỗi khi Sở Mộ hít thở, không khí nóng rực tràn vào cơ thể, vô cùng khó chịu.
Nếu không nhờ kiếm khí bám trên thân kiếm, có lẽ sau nhiều lần giao phong, kiếm của Sở Mộ cũng nóng lên, khiến hắn khó mà cầm chặt.
Sắc mặt Lý Hạ dữ tợn, thái dương nổi gân xanh. Từng kiếm, từng kiếm được tung ra, càng nhanh hơn, mãnh liệt hơn. Nhiệt độ trên thân kiếm ngày càng tăng cao. Trước mắt Sở Mộ dần hiện ra một bức tường màu đỏ.
Thần sắc Sở Mộ vẫn thong dong, liên tục vung kiếm, phong tỏa mọi đường tấn công của Lý Hạ, khiến cho mỗi một kiếm của đối phương đều không thể chạm tới hắn. Nhưng do tu vi kiếm khí chênh lệch quá lớn, Sở Mộ cảm thấy một áp lực vô hình.
- Ta không biết ngươi dùng phương pháp gì, có thể khiến kiếm khí bám vào mà chỉ có Kiếm Khí Cảnh thất đoạn mới làm được. Nhưng tu vi kiếm khí của ngươi chỉ có lục đoạn mà thôi. Ta không tin, không giết được ngươi!
Những nhát kiếm không công, khiến sắc mặt Lý Hạ càng thêm dữ tợn, càng thêm giận dữ. Đồng thời, hắn cũng càng thêm kiêng kỵ kiếm thuật của Sở Mộ.
Chiến đấu với một kiếm giả có tu vi vượt trội hai bậc như thế này, xứng đáng với bốn chữ "thiên tài kiếm thuật". Nếu đặt ở trong bổn phái, nhất định sẽ được trọng dụng. Nhưng đáng tiếc, thiên tài kiếm thuật này lại là người của kiếm phái khác, hơn nữa còn có mâu thuẫn với Thanh Lan kiếm phái. Dù thế nào đi nữa, Lý Hạ cũng không muốn để đối phương phát triển.
- Diệu Dương Thăng Đằng!
Lý Hạ hét lớn, kiếm khí màu đỏ nhạt bỗng chốc trở nên chói mắt. Một kiếm khởi đầu, kiếm khí màu đỏ nhạt mãnh liệt, như một vầng mặt trời đỏ bay lên, tỏa ra nhiệt độ nóng bỏng, thiêu đốt vạn vật, khiến Sở Mộ cảm thấy chói mắt, hơi nóng phả vào mặt, khó mà chịu đựng.
Một kiếm này đã đạt tới đỉnh phong của kiếm thuật cấp thấp, gần chạm tới kiếm thuật trung giai, so với Thanh Phong Liễu Loạn, uy lực còn lớn hơn.
Trực giác mách bảo có nguy hiểm, Sở Mộ vội vàng thi triển Toái Loạn Bộ, bước chân hỗn loạn, nhanh chóng lùi về phía sau.
- Chết đi, Diệu Dương Phổ Chiếu!
Mặt Lý Hạ đỏ bừng, khí huyết sôi trào, hai mắt trợn trừng, như ác ma muốn nuốt chửng con mồi. Hai tay hắn cầm kiếm, hung hăng chém xuống, một vầng mặt trời đỏ cuồn cuộn, tỏa ra nhiệt độ cao càng thêm đáng sợ. Không khí xung quanh hoàn toàn vặn vẹo, hơi nước bốc lên, như muốn hòa tan mọi thứ.
Mặt trời đỏ nóng bỏng rời kiếm phóng ra, lao thẳng về phía Sở Mộ. Trên đường đi, đất đai cháy đen, cây cối xung quanh nhanh chóng khô héo. Sở Mộ cảm thấy đến cả tóc cũng bị đốt cháy, làn da nóng rát khó nhịn.
Lùi! Lùi! Lùi! Lùi! Lùi!
Một kiếm này quá mạnh, đã vượt xa Thanh Phong Tuyệt Sát. Sở Mộ tự biết, dù cho tạo nghệ kiếm thuật của hắn đạt tới Tông Sư chi cảnh cũng không thể dùng Cơ Sở Kiếm Thuật phá vỡ một kiếm uy lực cường đại như vậy.
Thân pháp Tùy Phong Bãi Liễu cùng Toái Loạn Bộ được Sở Mộ phát huy đến mức tận cùng. Hắn như hóa thành một cành liễu, cuồng loạn nhảy múa, tạo ra vô số tàn ảnh lượn lờ xung quanh, nhanh chóng né tránh, hướng sang một bên, tránh khỏi vầng mặt trời đỏ chói mắt.
Mặt trời đỏ với nhiệt độ cao, cuồn cuộn xung kích, Sở Mộ chỉ cảm thấy một luồng nóng rực từ bả vai bắn tới, nửa người cơ hồ bị thiêu đốt.
Mặt trời đỏ lao vào khe nước, âm thanh xì xì vang lên không dứt, một lượng lớn hơi nước cuồn cuộn bốc lên không trung. Dòng suối bị bốc hơi một đoạn dài.
Trong lòng Sở Mộ thầm kinh hãi, nhưng động tác trên tay không hề chậm lại. Một kiếm chém ra, kiếm khí trên thân kiếm lập tức hóa thành một đạo hồ quang trong suốt, bắn về phía Lý Hạ, khiến hắn giật mình, vội vàng né tránh.
Sở Mộ khẽ quát một tiếng, thanh phong sinh, thanh phong khởi, thanh phong động, sát cơ co lại như ẩn nấp bên trong, gió mát màu xanh nhạt thổi đến, cành lá khô héo theo gió phiêu tán, thổi cho tóc đen của Lý Hạ tung bay, khiến hắn kinh hãi, không kịp né tránh.