ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 37. Đệ Nhất Ngoại Môn! Hoàn Toàn Xứng Đáng

Chương 37: Đệ Nhất Ngoại Môn! Hoàn Toàn Xứng Đáng

- Đệ nhất! Danh xưng đệ nhất đệ tử ngoại môn chỉ có thể thuộc về Sở Mộ.

- Đúng vậy, sư huynh Dương Dịch và sư huynh Lý Dương đều thua, nhưng Sở Mộ chỉ dùng một kiếm, đánh bại đối phương. Tô Hóa Long hung hăng càn quấy, tự cho mình là đệ nhất cũng không có cơ hội xuất kiếm. Nếu không phải đệ nhất, thì còn ai vào đây?

- Im ngay, sư huynh Lý Dương mới là đệ nhất đệ tử ngoại môn. Tô Hóa Long thắng sư huynh Lý Dương chỉ là do may mắn hơn nửa chiêu thôi.

Những người ủng hộ Lý Dương lập tức phản bác.

- Đúng vậy, nếu sư huynh Lý Dương và Tô Hóa Long đấu lại một trận, người chiến thắng chắc chắn là sư huynh Lý Dương.

- Vậy để sư huynh Lý Dương tự nói đi.

Mọi người lập tức nhìn về phía Lý Dương. Lý Dương cười khổ:

- Kiếm thuật của Sở Mộ, vượt xa ta. Một kiếm kia quá nhanh, dù ta có chuẩn bị cũng không thể cản được. Tu vi của Sở Mộ cũng không chỉ là Kiếm Khí Cảnh tứ đoạn, có lẽ đã đạt tới lục đoạn. Cho nên, danh hiệu đệ nhất ngoại môn này, hắn hoàn toàn xứng đáng.

Đệ nhất ngoại môn! Hoàn toàn xứng đáng.

Ngay cả Lý Dương, người nhiều năm qua vẫn được coi là đệ nhất nhân của đệ tử ngoại môn, cũng thừa nhận Sở Mộ hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu này, những người khác không còn gì để nói. Họ hồi tưởng lại một kiếm kia của Sở Mộ, kinh diễm đến cực điểm, quỷ thần khó lường, từ đáy lòng ngưỡng mộ.

....

Sở Mộ đeo bao phục sau lưng, quay lại nội vụ đường, vừa vặn gặp Văn chấp sự.

- Ngươi... Ngươi.... Ngươi vậy mà đạt tới Kiếm Khí Cảnh lục đoạn...

Ngón tay ngắn mập của Văn chấp sự chỉ vào Sở Mộ, lắp bắp, như thể vừa gặp quỷ. Hắn nhớ rất rõ Sở Mộ, hơn mười ngày trước vẫn còn là Kiếm Khí Cảnh tứ đoạn. Bây giờ, vậy mà đã đạt tới lục đoạn, tốc độ tăng tu vi này khiến hắn không khỏi kinh hãi.

- Chẳng lẽ... những thứ này là tài liệu hung thú...? Chẳng lẽ ngươi đã đi Bách Thú Cốc lịch lãm?

Không đợi Sở Mộ trả lời, Văn chấp sự liên tục đoán.

- May mắn có được Tam Dương Quả, nên đột phá tới lục đoạn.

Sở Mộ mỉm cười đáp.

- Vậy mà có được Tam Dương Quả, vận khí của ngươi... Thật là... Thật là...

Văn chấp sự cười khổ:

- Ta dẫn ngươi đi đổi điểm cống hiến.

Người phụ trách đổi điểm cống hiến ở đường khẩu mang họ Dương, Sở Mộ gọi là Dương chấp sự. Dương chấp sự khác với Văn chấp sự, ông ta đen gầy, ăn nói có chừng mực.

- Lão Dương, phải kiểm kê cẩn thận đấy nhé, đừng để sai sót.

Văn chấp sự cười tủm tỉm nói, trong lời nói đầy ẩn ý.

Bình thường, họ sẽ nhìn mặt mà bắt hình dong, bớt xén một chút để bỏ túi riêng, nhưng còn phải xem đối tượng. Văn chấp sự nói vậy, Dương chấp sự liền cho rằng Sở Mộ có lai lịch lớn, không thể đắc tội.

Tuy nhiên, khi thấy Sở Mộ chỉ là Kiếm Khí Cảnh lục đoạn, họ lại nghĩ, trong bao chắc toàn là vật phẩm cấp thấp. Ví dụ như mấy loại tài liệu hung thú cấp thấp...

Sở Mộ đặt bao xuống, mở ra, đưa cho Dương chấp sự kiểm kê, Văn chấp sự cũng hỗ trợ.

- Đây là cái gì? Răng Hung Nha Lang, nhiều vậy!

Văn chấp sự nhặt lên vài cái răng nanh, kinh ngạc thốt lên.

- Mười cái răng nanh Hung Nha Lang đổi được một điểm cống hiến, tính xem có bao nhiêu cái.

Dương chấp sự vừa nói vừa kiểm kê những thứ khác.

- Một trăm cái, răng nanh Hung Nha Lang vừa đúng một trăm cái, là mười điểm cống hiến.

Văn chấp sự kiểm kê rất nhanh, thần sắc quái dị liếc nhìn Sở Mộ.

Hung Nha Lang là hung thú cấp thấp, thực lực mạnh hơn Kiếm Khí Cảnh lục đoạn một chút. Một con Hung Nha Lang có bốn cái răng nanh. Nói cách khác, Sở Mộ đã giết hai mươi lăm con Hung Nha Lang mới có được. Số lượng này, đối với một kiếm giả Kiếm Khí Cảnh lục đoạn, thậm chí có thể lúc ấy hắn vẫn còn là Kiếm Khí Cảnh ngũ đoạn, là cực kỳ khó khăn.

- Còn có răng nanh nữa? Ồ, đây là răng nanh Hung Nha Bạo Lang!

Dương chấp sự nhận ra, giật mình, cùng Văn chấp sự nhìn về phía Sở Mộ, thần sắc rung động. Hung Nha Bạo Lang và Hung Nha Lang chỉ khác một chữ, nhưng thực lực chênh lệch rất lớn, một con Hung Nha Bạo Lang có thể dễ dàng giết chết mấy con Hung Nha Lang.

- Tam Dương Thảo....

- Chỉ Huyết Hoa....

- Thổ Long Căn.....

- Đây là cái gì?

- Không ngờ là xương tay Thiết Tí Viên! Sao có thể, Thiết Tí Viên tương đương với kiếm giả Kiếm Khí Cảnh bát đoạn. Hơn nữa Kiếm Khí Cảnh bát đoạn căn bản không phải là đối thủ của nó.

Dương chấp sự lớn tiếng kinh hô.

Văn chấp sự nhìn Sở Mộ, ánh mắt ngày càng quái dị, như thể đang nhìn quái vật.

- Những thứ này ta nhặt được.

Sở Mộ cười nhẹ.

- Nhặt...

Khóe miệng và khóe mắt Văn chấp sự và Dương chấp sự liên tục run rẩy, thầm mắng Sở Mộ đang xạo sự.

- Sau khi thống kê, những vật này đổi được tổng cộng sáu mươi tám điểm cống hiến, thêm một vài thứ lặt vặt nữa là được bảy mươi điểm cống hiến. Sư đệ, đưa kiếm bài đệ tử cho ta.

Dương chấp sự nói, nội tâm vẫn còn rung động. Tuy nhiên, ông ta không quên kết giao với Sở Mộ.

- Đa tạ chấp sự.

Sở Mộ lấy kiếm bài đưa tới, cười nói.

Dương chấp sự nhận lấy, chỉnh sửa điểm cống hiến rồi trả lại cho Sở Mộ. Sở Mộ cáo từ hai người.

Văn chấp sự và Dương chấp sự nhìn bóng lưng Sở Mộ rời đi, lại liếc nhau, cười, trực giác mách bảo, vị sư đệ này chắc chắn sẽ danh chấn kiếm phái.

Trời đất vẫn còn mờ ảo, ánh mặt trời chưa xuất hiện, cảnh vật chìm trong bóng đêm khiến không khí thêm lạnh lẽo.

Một gian nhà gỗ, cửa khẽ mở, một bóng người bước ra, bước chân nhẹ bẫng, như bay.

Sau hơn mười ngày lịch lãm ở Bách Thú Cốc, trải qua nhiều trận chiến sinh tử, có được Tam Dương Quả giúp tu vi kiếm khí đột phá tới lục đoạn, lại ngộ ra "Kiếm là hung khí, kiếm thuật là sát lục chi thuật", nhờ vậy đột phá tới cảnh giới kiếm thuật tông sư. Trải qua máu tươi tôi luyện, Sở Mộ không chỉ tạo nghệ kiếm thuật tăng lên nhiều, khí tức bản thân cũng có biến hóa rất nhỏ.

Hiện tại hắn trông giống như một đệ tử ngoại môn bình thường, không có gì thần kỳ. Nhưng đó lại là vì Phản Phác Quy Chân. Nếu ai cho rằng hắn chỉ là một đệ tử ngoại môn bình thường, chắc chắn sẽ phải hối hận.

Vừa về tới kiếm phái, hắn đã dùng một kiếm kinh diễm đánh bại Tô Hóa Long, đệ nhất nhân của đệ tử ngoại môn Thanh Lan kiếm phái, kẻ đang hung hăng càn quấy đánh bại toàn bộ đệ tử ngoại môn Thanh Phong kiếm phái, để lại vô số chấn động. Sau đó, hắn lại đến Nội Vụ Đường, đổi điểm cống hiến, khiến Văn chấp sự và Dương chấp sự phải kinh ngạc.