Chương 47: Năm Ngày Sau! Sinh Tử Đấu Kiếm!
"Vương Phong, quả nhiên là hắn."
Sở Mộ vừa nhìn thấy Vương Phong, Vương Phong cũng phát hiện ra Sở Mộ đã trở về. Hắn trừng mắt, lửa giận bộc phát không chút che giấu, tay phải nắm chặt chuôi kiếm, kiếm khí mãnh liệt tỏa ra hàn khí thấu xương, khí thế bức người. So với lần gặp trước, thực lực của hắn hình như đã tăng lên không ít.
"Sở Mộ!!!!"
Vương Phong nghiến răng nghiến lợi rít lên hai chữ, trong giọng nói tràn ngập hận ý và sát cơ. Lúc này hắn đã buông tay khỏi chuôi kiếm, sắc mặt càng trở nên âm trầm, thanh âm tựa như tiếng gầm, vang vọng xung quanh như sấm rền:
"Ta đã nói rồi, ngày ngươi trở thành đệ tử nội môn cũng chính là ngày giỗ của ngươi. Hôm nay ta đến lấy mạng ngươi."
"Sở Mộ, hắn chính là Sở Mộ! Không ngờ hắn đã trở thành đệ tử nội môn, hơn nữa còn thuộc Lăng Phong viện chúng ta."
Mấy tên kiếm giả đứng đằng xa nghe Vương Phong nói vậy lập tức kinh ngạc, rồi thấp giọng nghị luận.
"Ta nghe nói lúc ở ngoại môn hắn đã từng làm rạng danh Thanh Phong kiếm phái chúng ta, được xưng là đệ nhất nhân đệ tử ngoại môn."
"Hừ, đệ nhất nhân đệ tử ngoại môn thì thế nào? Cùng lắm chỉ có thể hoành hành ở ngoại môn mà thôi. Nghĩ mà xem, bao nhiêu đệ tử ngoại môn sau khi tiến vào nội môn đều 'long biến thành xà', không đạt được thành tựu gì nổi bật."
"Nói cũng đúng."
"Lần này Sở Mộ thảm rồi. Thù hận giữa hắn và Vương Phong không thể hóa giải được, hiện tại sư huynh Tiêu Tiên Phong lại không có trong môn, đã ra ngoài lịch lãm chưa trở về, nên không có ai ra mặt giúp Sở Mộ."
"Thật đáng thương, vừa mới tiến vào nội môn còn chưa kịp hưởng thụ đãi ngộ."
"Sở Mộ, hiện tại không ai có thể cứu được ngươi."
Vương Phong gầm gừ.
"Ai sống ai chết còn chưa biết được."
Thần sắc Sở Mộ không hề thay đổi, vẫn đạm bạc như trước.
"Rất tốt, ta hy vọng đến lúc lên kiếm đài ngươi vẫn cứng miệng được như vậy. Năm ngày sau, quyết sinh tử trên sinh tử kiếm đài, ngươi dám không?"
Vương Phong cười gằn, lớn tiếng nói.
"Vậy cứ để cho ngươi sống lâu thêm năm ngày đi."
Sở Mộ đáp.
"Hưởng thụ thật tốt năm ngày cuối cùng của ngươi đi."
Vương Phong nhe răng cười, oán hận của hắn đối với Sở Mộ đã lên đến đỉnh điểm, không chết không thôi.
"Quên mất, ngươi đừng buồn, có Ngô Cường đang chờ ngươi xuống làm bạn."
Lúc Vương Phong đi ngang qua, Sở Mộ thấp giọng nói.
"Ngươi..."
Vương Phong giận dữ, thiếu chút nữa đã rút kiếm động thủ với Sở Mộ. Mấy ngày qua hắn cảm thấy rất kỳ quái, Sở Mộ đã xuất hiện ở kiếm phái, lại còn trở thành đệ tử nội môn, thế mà Ngô Cường vẫn chưa trở về. Hôm nay hắn biết rõ Ngô Cường đã lành ít dữ nhiều.
"Tốt... tốt... rất tốt..." Lồng ngực Vương Phong phập phồng kịch liệt, hai mắt gần như đỏ ngầu.
"Ta rất tốt, thế nhưng ngươi lại không được tốt cho lắm."
Sở Mộ khẽ cười nói, rồi bước vào Lăng Phong viện, để lại Vương Phong đứng một mình hận không thể lột da rút xương hắn.
Lý do Vương Phong đưa ra thời hạn năm ngày mà không phải ngay lập tức là vì muốn quyết đấu sinh tử thì trước tiên phải được hai bên đồng ý, sau đó phải trình đơn xin phép lên Chấp Pháp đường, tiến hành xác nhận rồi mới có thể quyết đấu.
Đôi khi mất ba, bốn ngày, nên Vương Phong định ra thời hạn năm ngày, nếu không với hận ý trong lòng, hắn chỉ muốn lập tức hành hạ Sở Mộ đến chết.
Vấn đề quyết đấu sinh tử với Vương Phong, Sở Mộ ghi nhớ nhưng không để ý quá mức. Lần này đối mặt với Vương Phong, cho dù thực lực của hắn có tăng lên, Sở Mộ cũng không hề e ngại. So với Kiếm Thế mà trưởng lão Kiếm Các mang lại, tất cả chỉ là trò trẻ con.
"Thời gian năm ngày, hai ngày đầu chuyển tu sang Trung Nguyên Kiếm Khí Quyết, ba ngày sau luyện thành Quan Khí Thuật, luyện Lăng Phong kiếm thuật đến mức đại thành, lĩnh ngộ thêm các mặt kiếm thuật khác, rồi sau đó chém Vương Phong."
Sở Mộ vừa đi vừa âm thầm định ra kế hoạch, vừa đi vừa liếc nhẹ qua mấy kiếm giả trên đường, không quá để ý. Mà mấy đệ tử nội môn này đứng cách xa hai người Sở Mộ hơn mười mét, lại thêm ngược gió, nên không nghe rõ Vương Phong đề xuất quyết đấu sinh tử. Nếu không, chẳng bao lâu nữa cả nội môn đều biết.
"Hừ, chỉ là một tên đệ tử nội môn mới thăng cấp mà đã kiêu ngạo như vậy, nhìn thấy chúng ta cũng không hành lễ, quá thiếu lễ phép."
Một lúc sau Sở Mộ về đến lầu các được phân. Vừa bước vào nhà, hắn đã ngửi thấy mùi thơm khắp nơi, hóa ra Lý Vi đang xào rau.
"Sư huynh, huynh đã trở về! Nghỉ ngơi một chút đi, đồ ăn sắp xong rồi."
Lý Vi nghe thấy tiếng bước chân liền nhìn ra ngoài, thấy Sở Mộ đi vào liền nói.
"Được rồi."
Sở Mộ đi lên tầng hai, ngồi trước ban công, đặt kiếm cạnh chân, móc kiếm phổ ra xem.
Trung Nguyên Kiếm Khí Quyết, không hổ là kiếm khí quyết Hoàng cấp trung phẩm, nội dung phong phú hơn Dưỡng Nguyên Kiếm Khí Quyết không ít, càng thêm thâm ảo, tối nghĩa khó hiểu. Với ngộ tính cường đại gần như yêu nghiệt của Sở Mộ, xem qua một lần cũng chỉ mới hiểu được chút da lông.
Đương nhiên, nếu đổi thành kiếm thuật, Sở Mộ chỉ cần nhìn một lần đã có thể lĩnh ngộ được chút ít. Ngộ tính của hắn mạnh nhất là ở kiếm thuật.
Sở Mộ lại tiếp tục đọc một lần nữa, cũng hiểu thêm được vài điều, giải thích thêm được một số chỗ thâm ảo.
Cứ liên tục đọc như vậy, sau năm lần Sở Mộ đã hiểu rõ Trung Nguyên Kiếm Khí Quyết. Tuy vậy, hắn không vội vàng bắt tay vào chuyển tu mà cất kiếm phổ, nhắm hai mắt, bài trừ tạp niệm, bắt đầu mô phỏng trong đầu.
"Sư huynh, nghỉ ngơi dùng cơm thôi."
Lý Vi bưng mâm cơm lên. Trên mâm bày biện khá nhiều món, đủ cả hương vị lẫn hình thức, khiến người nhìn muốn chảy nước miếng.
Gạo dùng để nấu cơm là Dưỡng Nguyên Mễ do chính Thanh Phong kiếm phái gieo trồng, bên trong ẩn chứa không ít nguyên khí, bổ dưỡng ôn hòa, lại còn ngon miệng. Người thường sử dụng loại gạo này thường xuyên cũng có thể cường thân kiện thể, bổ sung nguyên khí, còn đối với người tu luyện còn có thêm tác dụng kéo dài tuổi thọ.
Đệ tử ngoại môn không có tư cách ăn Dưỡng Nguyên Mễ.
Tất cả đồ ăn trên mâm đều được chế biến từ nguyên liệu do chính Thanh Phong kiếm phái cung cấp, không chỉ ngon miệng mà còn có tác dụng bổ dưỡng.
Ngoài ra còn có một bầu rượu.
"Sư huynh, rượu này gọi là Bách Thảo Nhưỡng, do chính kiếm phái chúng ta sản xuất, sử dụng mấy chục loại linh dược, cực kỳ bổ dưỡng. Mỗi đệ tử nội môn cũng chỉ được phân phối một vò trong một tháng, ước chừng khoảng ba cân."
Lý Vi vừa rót rượu cho Sở Mộ, vừa giới thiệu. Nắp hồ lô vừa mở đã ngửi thấy hương thơm tỏa ra bốn phía, khiến người say mê.
Lý Vi cũng không kìm lòng được khẽ ngửi một chút, hai cánh mũi nhăn lại, có phần đáng yêu.