Chương 5: Bỗng Nhiên Nổi Tiếng (1)
Tiếng xì xào bàn tán không lớn, nhưng từ sau khi dung hợp linh hồn, ngũ giác của Sở Mộ dường như tăng vọt, nên hắn vẫn nghe loáng thoáng được những lời đó.
- Xem ra Vương Lỗi trong đám đệ tử ngoại môn cũng là một kẻ có tiếng tăm đấy.
Trong lòng Sở Mộ cười lạnh:
- Hừ, dọa ta sao? Món nợ của hai ta, ta sẽ tìm đến hắn để tính sổ.
- À mà, vừa nãy ta còn thấy sư huynh Vương Lỗi và hai tên tùy tùng đi vào Tạp Vụ Đường, không biết làm gì. Nếu cái thằng xui xẻo này đụng phải sư huynh Vương Lỗi, không biết sẽ ra sao nhỉ?
- Chắc chắn thảm lắm, đi, chúng ta đi xem náo nhiệt.
- Ra là thế, Vương Lỗi và lũ chó săn đều ở đây, tốt lắm, trước hết thu chút tiền lãi trên người chúng đã.
Hai mắt Sở Mộ lóe lên tia sáng, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười lạnh.
Vừa lúc Sở Mộ bước chân lên bậc thang vào Tạp Vụ Đường, thì có hai người cũng đang đi xuống, vẻ mặt mỗi người một khác.
- Sở Mộ, sao huynh lại đến đây?
Triệu Thiết Mộc bước nhanh về phía Sở Mộ, vẻ mặt có chút khẩn trương, vội vàng nắm lấy cánh tay hắn, kéo Sở Mộ ra xa, nhỏ giọng nói:
- Vương Lỗi và đám chó săn đang ở bên trong, tuyệt đối đừng vào, tranh thủ thời gian rời khỏi đây đi, nếu không để bọn chúng nhìn thấy, nhất định sẽ động tay động chân đấy.
Triệu Thiết Mộc là một trong hai người bạn cùng phòng của Sở Mộ, hắn gia nhập Thanh Phong Kiếm Phái trước Sở Mộ mấy tháng, là một người tốt bụng.
- Hừ, có những người thật là số hưởng, ngủ kỹ rồi đi dạo, không cần làm nhiệm vụ gì cả, đâu có như chúng ta, việc của mình còn chưa xong, lại phải làm hộ người khác…
Giọng nói the thé vang lên, đó là giọng của thành viên thứ ba trong phòng Sở Mộ. Hắn không dám từ chối chấp sự Tạp Vụ Đường khi phải làm thêm phần của Sở Mộ, nhưng trong lòng lại rất bất mãn với Sở Mộ.
- Cảm ơn Vệ huynh, cảm ơn Triệu huynh.
Sở Mộ không hề tức giận, chắp tay, khách khí nói lời cảm ơn.
- Hừ!
Sắc mặt Vệ Tiền thoáng biến đổi, thái độ của Sở Mộ khiến hắn có cảm giác như đấm vào bị bông. Hắn đã làm xong thủ tục, liền hừ lạnh một tiếng rồi bước nhanh đi.
- Vương Lỗi và hai tên tùy tùng đang ở bên trong, nếu không muốn bị đánh cho bất tỉnh nữa, thì tốt nhất là nên rời đi, bằng không nhiệm vụ của huynh lại đổ lên đầu ta đấy.
- Sở Mộ, Vệ Tiền không phải người xấu, chỉ là ăn nói hơi khó nghe thôi, đừng để bụng.
Triệu Thiết Mộc vừa giải thích, vừa ra sức kéo Sở Mộ:
- Chúng ta tranh thủ thời gian rời khỏi đây.
- Huynh về trước đi.
Thân hình Sở Mộ đứng im như một ngọn núi, dù Triệu Thiết Mộc có kéo thế nào cũng không hề nhúc nhích, điều đó khiến Triệu Thiết Mộc cảm thấy rất ngạc nhiên, nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều.
- Sở Mộ, đi nhanh đi, nếu không thì muộn mất.
Triệu Thiết Mộc sốt ruột thúc giục, lo lắng.
- Đã đến rồi thì đừng mong rời đi.
Đúng lúc này, một giọng nói đầy vẻ trêu tức vang lên, sắc mặt Triệu Thiết Mộc thoáng cái trở nên trắng bệch, đành buông tay Sở Mộ ra.
- Hắc hắc, bọn ta đang định qua "thăm" huynh đây, không ngờ huynh lại chủ động đến tận cửa.
- Đi nhanh, có trò hay để xem.
Xung quanh đã tụ tập khá đông đệ tử dưới Kiếm Khí Cảnh tứ đoạn, tất cả đều mang vẻ mặt chờ xem kịch hay.
Vệ Tiền đang rời đi nghe thấy vậy cũng dừng bước, từ xa nhìn lại, sắc mặt thay đổi liên tục.
Triệu Thiết Mộc khẽ cắn môi, bước lên phía trước một bước, chắp tay nói:
- Hai vị sư huynh, Sở Mộ vừa mới tỉnh lại, hắn còn cần nghỉ ngơi. Nếu bị thương thêm lần nữa, nhỡ có chuyện gì không hay xảy ra, hai vị sư huynh cũng khó ăn nói.
Một trong những môn quy quan trọng của Thanh Phong Kiếm Phái là đệ tử ngoại môn có thể tỷ thí với nhau, nhưng không được gây ra chết người hoặc trọng thương. Nếu môn phái truy cứu, nhẹ thì trục xuất khỏi kiếm phái, nặng thì bị giết.
- Hừ, Triệu Thiết Mộc, huynh cũng muốn ra mặt bảo vệ hắn sao? Xem ra huynh cũng muốn đối đầu với ta? Đã vậy, ta cũng tiện tay thu thập huynh luôn.
Vương Trường, một trong hai tên chó săn của Vương Lỗi, uy hiếp, vẻ mặt khinh thường cười lạnh.
- Hai vị sư huynh, xin giơ cao đánh khẽ.
Vệ Tiền khẽ cắn môi, bước đến, đứng bên cạnh Triệu Thiết Mộc, chắp tay hướng Vương Trường, Vương Nghĩa nói.
- Tình cảm của các ngươi thật là tốt đấy, quả nhiên không hổ là bạn cùng phòng. Tuy nhiên, chỉ bằng hai người các ngươi, thực lực chỉ là Kiếm Khí Cảnh tam đoạn, mà cũng dám mơ tưởng ngăn cản bọn ta, thật sự là không biết sống chết.
Sắc mặt Vương Nghĩa trở nên âm trầm, vẻ mặt dần trở nên hung ác.
- Triệu huynh, Vệ huynh, hai huynh cẩn thận, ta cảm kích tấm lòng của hai người, nhưng chuyện này không liên quan đến hai huynh, cứ mặc ta xử lý.
Giọng nói của Sở Mộ không nhanh không chậm, bình thản tự nhiên, thể hiện một khí độ đặc biệt. Hắn tiến lên phía trước, lướt qua hai người Triệu Thiết Mộc và Vệ Tiền, đối diện với Vương Trường, Vương Nghĩa:
- Hai người cũng chỉ là chó săn của Vương Lỗi mà thôi, muốn động thủ thì nhanh lên một chút đi, trước tiên ta thu chút tiền lãi trên người các người, rồi sẽ gặp Vương Lỗi tính toán một lượt.
Lời nói của Sở Mộ khiến mọi người xung quanh im bặt như tờ, tất cả yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Tất cả đều há hốc mồm nhìn chằm chằm vào Sở Mộ, đến mức có thể nhét vừa quả trứng vào miệng, tròng mắt như muốn lồi ra ngoài.
- Không biết tốt xấu.
- Quá cuồng vọng.
- Hắn bị đánh đến ngốc rồi.
Tất cả mọi người đều biết rõ, Vương Trường và Vương Nghĩa chỉ là chó săn của Vương Lỗi mà thôi, thế nhưng không một tên đệ tử ngoại môn nào dám nói thẳng vào mặt bọn chúng như vậy. Sở Mộ là người đầu tiên, hơn nữa hắn còn dám nói muốn tính toán với Vương Lỗi.
Quá cuồng vọng!
- Xong rồi, Sở Mộ coi như xong, hắn bị Vương Lỗi đánh cho thành kẻ ngốc rồi.
Sắc mặt Triệu Thiết Mộc và Vệ Tiền trắng bệch như xác chết, trong đầu đều nghĩ mọi việc đã kết thúc.
- Ha ha ha ha…
Vương Trường, Vương Nghĩa giận quá hóa cười, đây là lần đầu tiên bọn chúng bị người khác nói như vậy, hơn nữa còn là kẻ mới bị bọn chúng sỉ nhục xong. Mặt của hai người Vương Trường tái mét, gân xanh nổi lên, hung quang trong mắt bùng phát, lửa giận trong lòng bùng cháy, lồng ngực phập phồng, lửa giận khiến bọn chúng như mất hết lý trí.
Hai âm thanh chói tai vang lên, Vương Trường, Vương Nghĩa đồng thời rút kiếm, hai đạo hào quang lóe lên, lửa giận khiến bọn chúng mất hết lý trí, ra tay không chút lưu tình.
- Giết!!!
Vương Trường quát to một tiếng, lập tức thân kiếm tạo thành một đóa hoa.
- Giết!!!!
Vương Nghĩa cũng không hề kém cạnh, ngưng tụ Phi Vân, lao nhanh về phía Sở Mộ.
- Hết rồi!!!!
Vẻ mặt Triệu Thiết Mộc và Vệ Tiền đều hiện lên sự tuyệt vọng.
Khoảng cách gần như vậy, lại là công kích bất ngờ, chưa kể tu vi của hai tên kia đều là Kiếm Khí Cảnh tứ đoạn, lại còn đồng thời ra tay, vừa ra chiêu là thức thứ mười một và thức thứ mười hai của Phi Vân Kiếm Thuật. Trong cơn giận dữ, bọn chúng ra tay không chút lưu tình. Thế công như vậy, cho dù là người có tu vi Kiếm Khí Cảnh tứ đoạn cũng tuyệt đối không có cách nào né tránh. Huống hồ Sở Mộ chẳng qua chỉ có tu vi Kiếm Khí Cảnh tam đoạn, nhập môn còn chưa đến một tháng.