Chương 50: Lần Dầu Dương Danh Ở Nội Môn (2)
Sở Mộ kinh ngạc, nhanh chóng lùi lại phía sau, thi triển Tùy Phong Bãi Liễu Toái Loạn Bộ đến cực hạn. Thân hình hắn lắc lư, khiến Hàn Thụy khó lòng tập trung. Phong nhận sượt qua người Sở Mộ trong gang tấc. May mắn Sở Mộ còn có bí pháp Kiếm Khí Hộ Thể, nếu không dù chỉ bị lướt qua, hắn cũng đã trầy da tróc vảy.
- Xem ra, ngươi không chỉ có kiếm thuật tinh xảo mà ngay cả thân pháp bộ pháp đều xuất thần nhập hóa.
Hàn Thụy thu kiếm, không ngừng than thở.
- Lại đến!
Sở Mộ hét lớn, tiếp tục xuất kiếm.
...
- Sư huynh.... sư huynh....
Lý Vi vừa rời giường đã vội vàng rửa mặt, rồi đứng dưới tầng một gọi với lên hai tiếng, nhưng không thấy ai trả lời. Nàng liền chạy lên tầng hai xem sao. Vừa lên đến nơi, nàng đã không thấy Sở Mộ đâu, khuôn mặt liền biến sắc, vội vàng chạy xuống tầng một, cầm tinh cương kiếm chạy ra ngoài tìm Sở Mộ.
Tối hôm qua, Sở Mộ có hỏi nàng có việc gì cần giải quyết trong hai ngày tới không. Lý Vi liền kể rõ mọi việc cho Sở Mộ. Sáng nay vừa tỉnh dậy, nàng đã lo lắng Sở Mộ lên Lăng Phong kiếm đài so kiếm với Trang Thu Sinh. Nàng cũng không hiểu vì sao mình lại lo lắng đến như vậy nữa.
...
Lúc này, số người đến Lăng Phong kiếm đài dần tăng lên, cũng được khoảng trên dưới mười người. Sở Mộ và Hàn Thụy đã ngừng giao thủ. Không biết có phải ngẫu nhiên không, khi Sở Mộ ngừng giao thủ với Hàn Thụy thì có hai người đi đến, khẽ đảo mắt nhìn những người có mặt trên Lăng Phong kiếm đài, rồi tập trung vào Sở Mộ, lộ ra nụ cười hả hê.
- Sở Mộ, xem ra ngươi cũng có chút can đảm đấy.
Tề Bạch đi đến trước mặt Sở Mộ, cười lạnh liên tục. Trang Thu Sinh thì chậm rãi tiến tới, nhìn chằm chằm vào Sở Mộ, hình như đang muốn thăm dò thực lực.
Sở Mộ chỉ khẽ liếc nhìn Tề Bạch, không thèm để ý đến hắn, rồi đảo mắt sang phía Trang Thu Sinh. Bộ pháp Trang Thu Sinh trầm ổn, ẩn ẩn có phong độ của một đại tướng, khiến Sở Mộ âm thầm gật đầu.
Nhất thời, Hàn Thụy cũng không hiểu chuyện gì. Những đệ tử nội môn bên cạnh lại cảm thấy có náo nhiệt để xem, nên tập trung chú ý.
Hơn nữa, càng có nhiều đệ tử nội môn đang đến, liền bị thu hút bởi cảnh tượng này, vòng vây xung quanh Sở Mộ càng lúc càng đông.
- Ngươi chính là Sở Mộ? Nghe nói lúc ở ngoại môn, ngươi được xưng là đệ nhất nhân đệ tử ngoại môn, còn dễ dàng đánh bại đệ nhất nhân đệ tử ngoại môn Thanh Lan kiếm phái, quả nhiên có chút tài năng. Tuy nhiên, chút tài năng ấy cũng chỉ có thể gây náo động ở ngoại môn mà thôi. Đến nội môn, phải hiểu rõ quy củ nơi này, là rồng cũng phải nằm xuống, vì ở nội môn đều là sư huynh của ngươi.
Trang Thu Sinh vừa mở miệng đã thể hiện khí thế hùng hổ dọa người.
- Quỳ xuống, dập đầu hô to ba tiếng "xin lỗi sư huynh, tiểu đệ sai rồi" thì ta tạm tha cho ngươi.
Tề Bạch âm hiểm cười nói.
Nhóm đệ tử nội môn xung quanh liên tục kinh ngạc, ánh mắt tập trung nhìn về phía Sở Mộ, mang theo vài phần đồng tình, lại có phần hiểu rõ. Hóa ra hắn là Sở Mộ đang nổi danh ở ngoại môn, thế nhưng khi vào nội môn, hắn lại không hiểu quy củ. Ngay khi tiến vào nội môn đã đắc tội với tên Tề Bạch lòng dạ thâm sâu khó lường, một người khó đắc tội nổi, thật sự là quá không may.
Hàn Thụy chau mày, mở miệng nói:
- Trang Thu Sinh, ngươi vào nội môn sớm hơn Sở Mộ hơn một năm, còn không biết xấu hổ đi bắt nạt ma mới? Nếu ngứa tay thì ta tiếp ngươi mấy chiêu.
- Hàn Thụy, việc này không liên quan đến ngươi.
Trang Thu Sinh vừa nói, vừa nhìn chằm chằm vào Sở Mộ.
- Chuẩn bị tốt chưa, hãy để vị sư huynh này chỉ điểm ngươi mấy chiêu Lăng Phong kiếm thuật.
- Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì nhỉ?
Đám đông đệ tử nội môn vây xung quanh, cảm giác không khí có chút căng thẳng, đều ngứa ngáy muốn biết rõ tình hình.
- Không hiểu Sở Mộ, đệ nhất nhân đệ tử ngoại môn, làm sao lại đắc tội với Tề Bạch, khiến hắn phải nhờ Trang Thu Sinh ra tay giáo huấn.
- Trang Thu Sinh muốn ra tay? Ồ, không đúng. Đắc tội Tề Bạch, với tính cách tiểu nhân có thù tất trả của hắn, nhất định phải tự mình ra tay mới đúng, trừ khi gặp phải đối thủ mà hắn không địch được, mới phải nhờ người khác ra tay.
Những âm thanh nghị luận liên tục vang lên, nhưng cố gắng kìm nén để tránh Tề Bạch nghe thấy.
- Trang Thu Sinh đã có tu vi Kiếm Khí Cảnh bát đoạn trung kỳ, Sở Mộ chỉ là tân tấn đệ tử nội môn, tu vi cũng mới thất đoạn sơ kỳ, chênh lệch quá lớn, không thể nào là đối thủ của Trang Thu Sinh.
- Thật sự là đáng thương, xem ra bữa tiệc giáo huấn này nhất định sẽ đặc sắc đây.
- Ta cũng không khi dễ ngươi, chỉ dùng tu vi kiếm khí thất đoạn và Lăng Phong kiếm thuật.
Trang Thu Sinh nói.
- Ngươi sẽ hối hận.
Sở Mộ nhàn nhạt nói.
- Tránh ra, tránh ra, toàn bộ lùi lại, chừa khoảng trống!
Tề Bạch quát. Lập tức, các đệ tử xung quanh liền liên tục lùi lại, để trống một khoảng.
- Cẩn thận.
Hàn Thụy đi ngang qua Sở Mộ, nói thầm.
Lúc này, Lý Vi cũng đã chạy đến Lăng Phong kiếm đài. Nàng đứng dưới Lăng Phong kiếm đài, bàn tay nhỏ bé nắm chặt tinh cương kiếm, vẻ mặt lo lắng.
- Xuất kiếm đi, nếu không ngươi không có cơ hội.
Sở Mộ nói ra một câu khiến tất cả mọi người đều kinh hãi, cảm giác Sở Mộ quá cuồng vọng. Trang Thu Sinh vừa cảm thấy kinh ngạc, vừa cảm thấy bực bội, đáng lẽ ra người nói câu đó phải là hắn mới đúng.
- Ta là sư huynh, ngươi là sư đệ, sư huynh nên nhường sư đệ xuất kiếm mới phải đạo.
Trang Thu Sinh rút kiếm, rồi nói.
Sở Mộ cũng không nói thêm câu nào nữa, bước chân thác loạn theo gió mà động, một kiếm đâm ra, kình phong mạnh mẽ, khí thế như cầu vồng, tốc độ khiến người xem líu lưỡi. Sắc mặt Trang Thu Sinh hơi đổi, không ngờ tốc độ xuất kiếm của Sở Mộ lại nhanh đến vậy. Hắn nhanh chóng biến chiêu, đâm ra một kiếm, ý đồ đẩy kiếm Sở Mộ lệch sang bên. Thế nhưng, một kiếm mới ra đã thất bại, vì kiếm của Sở Mộ đi được nửa đường đã biến chiêu, từ một góc độ khác lao thẳng về phía cổ Trang Thu Sinh, kiếm chưa đến, hàn ý đã tỏa ra khắp nơi.
- Tốc độ xuất kiếm cũng quá nhanh đi!
- Biến chiêu còn linh hoạt như vậy nữa, hắn mới chỉ là đệ tử nội môn được mấy ngày thôi sao? Thật sự là hắn mới chỉ vừa tu luyện Lăng Phong kiếm thuật?
Đệ tử nội môn quan sát xung quanh không ngừng kinh ngạc.
Hàn Thụy cũng ngạc nhiên không kém, Lăng Phong kiếm thuật mà Sở Mộ đang thi triển hình như đã tiến bộ hơn lúc nãy khi so chiêu cùng hắn.
- Lại là một tên Tiêu Tiên Phong khác...
Lý Vi vô cùng lo lắng, dường như ngừng thở, khuôn mặt đỏ lên, hai tay không tự chủ được siết chặt kiếm, hận không thể truyền thêm năng lượng cho Sở Mộ.
Chỉ một chớp mắt, kiếm quang đã lấp lóe không biết bao nhiêu, hai bên đã giao thủ biến chiêu được bảy tám lần, tất cả đều rất quỷ dị, thậm chí chưa một lần hai thanh kiếm chạm nhau.