Chương 9: Sáu Kiếm Bại Vương Lỗi! Dương Danh Nội Môn! (1)
Vị trưởng lão này có chút ấn tượng với Tiêu Tiên Phong. Hắn năm nay mới mười tám tuổi, xuất thân bình dân, thiên phú tu luyện đạt thất phẩm, tu vi kiếm khí cảnh bát đoạn. Trong đám đệ tử nội môn Thanh Phong kiếm phái, hắn được coi là một thiên tài. Năm đó, hắn chỉ mất hai tháng để luyện Phi Vân kiếm thuật đến đại thành, sau đó chọn Thanh Phong kiếm thuật, nhưng chỉ sau hai mươi ngày đã đến Kiếm Các đổi kiếm thuật khác. Hắn từng nói mất mười hai ngày luyện thành Thanh Phong Phất Diện, nhưng sau tám ngày vẫn không có chút tiến triển nào nên đành bỏ cuộc. Hầu như tất cả đệ tử và không ít trưởng lão Thanh Phong kiếm phái đều biết Tiêu Tiên Phong là một kẻ cuồng tu luyện. Hiện tại, sau vài năm tu luyện một môn kiếm thuật trung giai, hắn lại đến hỏi về Thanh Phong kiếm thuật, khiến trưởng lão cảm thấy khó hiểu.
- Thanh Phong Tuyệt Sát là thức thứ mười. Lần này đệ tử ra ngoài lịch lãm, rèn luyện, có kỳ ngộ đạt được thức thứ chín. Có thức thứ chín, đệ tử có tám phần nắm chắc luyện thành Thanh Phong Tuyệt Sát.
Tiêu Tiên Phong nói đơn giản:
- Xin trưởng lão cho biết vị đệ tử nào đang giữ kiếm phổ Thanh Phong kiếm thuật, đệ tử muốn xem lại Thanh Phong Tuyệt Sát.
Vị trưởng lão Kiếm Các nhìn Tiêu Tiên Phong chăm chú rồi trầm ngâm. Hắn hiểu rõ tính cách của Tiêu Tiên Phong. Người này xuất thân bình dân, thiên phú không tệ, nhưng có chút cao ngạo, song không đến mức ỷ thế hiếp người. Hơn nữa, trưởng lão cũng rất hứng thú với Thanh Phong kiếm thuật.
- Ta có thể nói cho ngươi biết, nhưng ngươi phải nhớ kỹ, nếu đối phương không đồng ý yêu cầu của ngươi, ngươi không được dùng thực lực hay thân phận để áp bức.
Trưởng lão Kiếm Các nhìn chằm chằm Tiêu Tiên Phong, nghiêm mặt cảnh cáo.
- Đệ tử ghi nhớ.
Tiêu Tiên Phong trả lời không do dự.
- Bái kiến sư huynh Vương Lỗi.
Một gã đệ tử kiếm khí cảnh tứ đoạn dừng bước, chắp tay nói.
- Cút!
Một tiếng quát lớn, tràn ngập lửa giận. Hai mắt Vương Lỗi trừng lớn, giăng đầy tơ máu, sắc mặt dữ tợn, nhìn đệ tử kia mang theo sát khí, rồi không thèm để ý đến hắn, cầm kiếm chạy như điên.
Trong lồng ngực Vương Lỗi tràn ngập lửa giận, như bị ngọn lửa phẫn nộ thiêu đốt không ngừng, tích tụ khiến huyết dịch sôi trào, như muốn phá tung cơ thể lao ra, đốt sạch mọi thứ xung quanh.
Hắn hoàn toàn không ngờ rằng, một kẻ trong mắt hắn chỉ như con kiến, có thể bóp nát dễ dàng, vậy mà chỉ trong mấy ngày lại có thể xoay mình, đánh trọng thương hai tên tùy tùng Vương Trường, Vương Nghĩa của hắn. Toàn thân bọn chúng có hơn mười vết thương, hiện tại mất máu quá nhiều nên chỉ có thể nằm trên giường nghỉ ngơi.
Quan trọng nhất là, một kẻ hèn mọn như Sở Mộ lại dám làm tổn thương tùy tùng của Vương Lỗi hắn. Đây chẳng khác nào khiêu khích trắng trợn Vương Lỗi. Thậm chí, Sở Mộ còn trước mặt hàng trăm đệ tử ngoại môn tuyên bố đây chỉ là tiền lãi, sổ sách còn lại sẽ tìm Vương Lỗi tính sau.
Đây là chuyện gì? Hắn muốn tính toán cái gì?
Tôn nghiêm của hắn, trước nay chưa từng bị khiêu khích. Uy danh mà hắn mất vài năm mới tạo dựng, nay bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Khó trách, lúc hắn quay về, rất nhiều đệ tử ngoại môn nhìn hắn, trong ánh mắt cũng bớt đi vài phần kính sợ, mà tăng thêm vài phần... khó hiểu.
Hóa ra tất cả đều do con kiến Sở Mộ kia gây ra.
- Sở Mộ, ngươi phải trả giá thảm trọng cho hành động cuồng vọng của ngươi!
Trong lòng Vương Lỗi gào thét, xông về phía khu Bắc đệ tử ngoại môn.
- Các ngươi xem, không phải sư huynh Vương Lỗi sao?
- Hình như Vương Lỗi đang tràn ngập lửa giận, bộ dạng như muốn giết người vậy.
- Ta biết rồi, nhất định là do Sở Mộ.
- Sở Mộ... ừm... là tên đã đánh bại Vương Trường, Vương Nghĩa.
- Chắc chắn là hắn đã chọc giận Vương Lỗi, lần này Sở Mộ thảm rồi.
- Không xong rồi, Vương Lỗi tức giận, Sở Mộ nguy hiểm. Phải nhanh chóng tìm Sở Mộ, báo cho hắn biết, ngàn vạn lần không thể để Vương Lỗi tìm thấy.
Triệu Thiết Mộc và Vệ Tiền vừa rời khỏi Tạp Vụ Đường, đang chuẩn bị về khu Nam, nhìn thấy Vương Lỗi, hai người biến sắc, liếc nhau một cái liền hiểu ý đối phương. Nhưng bọn họ lại không biết Sở Mộ đang ở đâu.
- Sở Mộ, đi ra cho ta!
Sau khi vào khu Bắc, Vương Lỗi hét lớn, đột nhiên hắn nắm lấy cánh tay một vị đệ tử kiếm khí tứ đoạn, mặt mũi hung dữ hét lên:
- Sở Mộ đâu rồi? Hắn đi đâu? Gọi hắn ra đây!
- Sư huynh Vương Lỗi, đệ cũng không biết...
Vị đệ tử này bị dọa đến sắp khóc rồi. Bình thường, trong hàng đệ tử ngoại môn, hung danh của Vương Lỗi rất lớn, cho dù là đệ tử kiếm khí cảnh sáu đoạn cũng không muốn trêu chọc hắn.
- Lăn, phế vật!
Vương Lỗi tung một cước đá văng vị đệ tử kia, rống to:
- Ai biết Sở Mộ ở đâu? Không nói là đắc tội ta!
- Sư huynh Vương Lỗi, Sở Mộ... Sở Mộ ở chỗ này.
Đột nhiên, một vị đệ tử kiếm khí cảnh tứ đoạn vừa thở hồng hộc vừa chạy đến, chỉ tay về một phía.
Vương Lỗi quay đầu nhìn theo, hung quang bức người, quả nhiên hắn nhìn thấy Sở Mộ đang chậm rãi đi đến.
- Sở Mộ!
Một tiếng quát tràn ngập lửa giận vang lên, tựa như sấm sét giữa trời quang. Vương Lỗi lao đến như mãnh hổ xuống núi:
- Hôm nay, ta không giết ngươi, nhưng ta sẽ đoạn gân tay, gân chân, biến ngươi thành phế nhân, sống không bằng chết, để cho tất cả biết cái giá khi khiêu khích Vương Lỗi ta lớn đến mức nào!
Vương Lỗi rút kiếm, một âm thanh chói tai vang lên, quanh quẩn khắp nơi. Hắn tựa như hung thần vô cùng tàn bạo. Dù còn ở khá xa, nhiều đệ tử ngoại môn cũng liên tục lùi lại, sợ bị ảnh hưởng.
Hơn nữa, Vương Lỗi liên tục kêu to cũng đã kinh động đến nhiều đệ tử ngoại môn đang tu luyện trong phòng. Tất cả đều đi ra xem bên ngoài có chuyện gì. Các đệ tử này đều có tu vi kiếm khí cảnh ngũ đoạn, lục đoạn, nhưng khi nhìn thấy Vương Lỗi, trong mắt đều hiện ra vẻ kiêng kỵ.
Bọn họ không sợ bản thân Vương Lỗi, mà sợ chỗ dựa của hắn, đệ tử nội môn Vương Phong.
- Sở Mộ, đi nhanh!
Triệu Thiết Mộc và Vệ Tiền cũng đã nhìn thấy Sở Mộ, sắc mặt lo lắng, vội vàng rống to.
Sở Mộ nhìn về phía hai người, ra dấu yên tâm. Hắn dừng bước, khuôn mặt bình tĩnh, hô hấp đều đặn, hai mắt thanh tĩnh, phản chiếu hình ảnh Vương Lỗi như một con mãnh hổ đang nhanh chóng đến gần. Trong nháy mắt, Vương Lỗi như biến thành ác ma, kiếm trong tay giơ cao, hung hăng chém xuống, như muốn bổ đôi đối thủ.
Một kiếm này phát tiết toàn bộ phẫn nộ trong lòng Vương Lỗi, toàn lực thi triển, không hề lưu tình.
- Thật đáng sợ...
- Ta không đỡ nổi...
- Chết chắc rồi, Sở Mộ chết chắc...
- Ta cũng thấy hơi sợ...
Một vài đệ tử ngoại môn kiếm khí cảnh tam đoạn sắc mặt trắng bệch, toàn thân phát run.