ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Lai

Chương 101. Trấn giữ ngọn núi

Chương 101: Trấn giữ ngọn núi

Khi nhóm người ăn sáng xong sắp sửa lên đường, A Lương dắt con lừa, đột nhiên bảo mọi người chờ một lát, sau đó gọi một tiếng “ra đi”. Thổ địa núi Kỳ Đôn trẻ tuổi xinh đẹp hơn cả nữ nhân, áo trắng tay rộng nhẹ nhàng như tiên, nhanh chóng chui ra khỏi đất bằng trên đỉnh núi, tay nâng một hộp gỗ dài, cúi người vẻ mặt nịnh nọt nói với người đàn ông đội nón: - Đại tiên, tiểu nhân đã chuẩn bị xong xa giá, còn lại hai trăm dặm đường núi bảo đảm thông suốt như đi trên đất bằng.

A Lương hôm nay hoàn toàn khác với người hôm qua dùng một đao chế ngự kẻ địch, vẻ mặt ôn hoà nói:- Vất vả rồi, vất vả rồi, đồ đạc làm phiền ngươi cầm giúp, đợi đến khi sắp rời khỏi địa bàn núi Kỳ Đôn thì trả lại cho ta.

Thổ địa trẻ tuổi vừa mừng vừa lo:- Đại tiên khách sao như thế, tiểu nhân giảm thọ rồi.

A Lương tiến lên một bước, vỗ vai vị thần linh một phương này, đưa dây cương của con lừa trắng cho hắn:- Vậy không khách sáo với ngươi nữa. Còn có con ngựa kia, ngươi hãy dẫn đến biên giới luôn.

Thổ địa trẻ tuổi hiên ngang lẫm liệt nói:- Nên như vậy, làm người hầu cho đại tiên là vinh hạnh của tiểu nhân.

A Lương quay đầu nhìn Lý Hòe. Vừa rồi lúc ăn cơm, vì tranh giành một miếng thịt bò muối với ông ta, thằng nhóc này một khóc hai cãi ba treo cổ, dùng mọi thủ đoạn, bán cả mẹ và chị hắn. Nếu A Lương đồng ý thu nhận, nói không chừng còn bán cả cha hắn cho ông ta. Đương nhiên A Lương không hề mềm lòng, cuối cùng Lý Hòe giận dữ nhe nanh múa vuốt đòi quyết đấu với ông ta, đến bây giờ một lớn một nhỏ vẫn còn thù địch giương cung bạt kiếm.

A Lương giơ ngón cái lên chỉ về thổ địa trẻ tuổi nịnh nọt phía sau, ý bảo thằng nhóc ngươi nhìn thấy không, đại gia A Lương ta rất có danh tiếng trên giang hồ, sau này hãy tôn trọng một chút.

Lý Hòe trợn trắng mắt, quay đầu nhổ một bãi nước bọt xuống đất.

A Lương tức giận nói: - Lên đường, lên đường.

Một lúc sau bỗng có ba con rùa núi mai lớn như bàn tròn lần lượt trèo lên đỉnh, mai của chúng có màu đỏ tươi giống như ngọn lửa lớn. Khi thổ địa trẻ tuổi cầm gậy trúc xanh nhìn về đám rùa núi, bọn chúng đều rụt cổ lại. Vỏ quýt dày thì có móng tay nhọn, làm đại vương trên danh nghĩa của núi Kỳ Đôn, lúc trước tu vi của thổ địa trẻ tuổi bị trói buộc, mấy trăm năm vẫn không giải quyết được hai con rắn mãng xà, nhưng chim bay cá nhảy chưa có thành tựu đứng trước mặt hắn, chẳng khác nào dê bò gà chó nuôi trong chuồng của dân chúng quê mùa.

Mai của mỗi con rùa núi đều chứa được ba người ngồi. Thổ địa trẻ tuổi tâm tư cẩn thận, đã dùng gỗ chắc đóng một vòng lan can thấp ven rìa mai rùa, để tráng những quý khách kia chòng chành ngã xuống.

Lý Bảo Bình, Lý Hòe và Lâm Thủ Nhất lục tục leo lên mai. Trần Bình An được Lý Bảo Bình gọi lên mai rùa núi mà cô chọn, A Lương ngồi cùng Lý Hòe và Lâm Thủ Nhất, còn đôi cha con Chu Hà và Chu Lộc tự có một nơi thanh tịnh riêng.

Sau khi rùa núi lên đường, thân hình mọi người chỉ hơi lắc lư chứ không chòng chành, còn thoải mái hơn nhiều so với xe trâu xe ngựa. Mặc dù nhìn như vụng về nhưng tốc độ đi xuống của rùa núi cũng không chậm.

Lý Hòe mừng rỡ, đấm mạnh vào đầu gối A Lương:- Mẹ tôi ơi! Đời này

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip