ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Lai

Chương 103. Lầu trúc

Chương 103: Lầu trúc

Cây trúc xanh kia đột nhiên dựng thẳng, hóa ra A Lương đã nhảy xuống đất, đưa tay kéo vị thổ địa núi Kỳ Đôn kia đứng dậy, tấm tắc cười nói:- Phẩm hạnh đánh cuộc của ta không tốt, nhưng vận may đánh cuộc của ngươi lại rất tốt.

Sắc mặt thổ địa trẻ tuổi trắng như tuyết, mặt ủ mày chau. Tuy rằng đã vượt qua kiếp nạn, cuối cùng giữ được nửa mảnh rừng trúc còn lại, nhưng khi hắn nhìn thấy mãng xà trắng bị chém đứt đầu ở phía xa, không kìm được trăm cảm xúc lẫn lộn. Mấy trăm năm qua làm hàng xóm láng giềng, tuy nhiều lần xung đột nhưng đại khái vẫn xem như sống yên ổn với nhau, ít nhất chưa từng có chuyện đánh nhau sống chết. Hôm nay rắn và mãng xà vốn đã sắp bước lên con đường tu hành rộng rãi, nhưng lại bị người ta dùng kiếm khí sắc bén chặt đứt đầu, có thể tưởng tượng chuyện này khiến hắn rung động thế nào.

Thổ địa trẻ tuổi thở dài một tiếng, chán nản chắp tay thi lễ, nhẹ giọng nói: - Đúng như tiền bối nói, tiểu nhân là một kẻ lường gạt, tính tình đê tiện xảo trá. Nhưng hôm nay bị đánh một trận đã đủ rồi, mong A Lương tiền bối thương xót tiểu nhân, thật sự là sợ đến vỡ mật, không còn tâm tư gì nữa. Kế tiếp A Lương tiền bối cứ việc lên tiếng, tiểu nhân nhất định sẽ làm theo.

A Lương không cố làm ra vẻ thần bí, cúi đầu nhìn vỏ đao trúc xanh trống trải, gật đầu nói:- Ngươi chọn một cây trúc già tốt một chút, ta muốn đổi một thanh đao trúc khác, xem như là lễ vật của ngươi. Còn nhiều cây trúc bỗng dưng rơi xuống đất như vậy, lãng phí thì cũng không tốt.

Khóe miệng thổ địa Ngụy Bách co giật, chỉ dám oán thầm trong lòng, đây phải gọi là lương trong táng tận lương tâm, chứ lương thiện cái đầu ngươi ấy.

A Lương xoa cằm:- Bằng hữu kia của ta đã làm một vụ mua bán lỗ vốn, gián tiếp giúp ngươi thắng được nửa rừng trúc. Làm người thì phải phúc hậu, có ân báo ân, ý ngươi thế nào?

Ngụy Bách cười khổ nói: - Nên như vậy, đó là chuyện hiển nhiên.

Trần Bình An cầm nửa đoạn dao chẻ củi chạy đến chỗ thi thể mãng xà trắng, chặt một cánh còn lại xuống. Lóng lánh trong suốt, dài như cánh tay người, sờ vào lạnh như băng, khi mặt trời chiếu xuống lại lóe lên ánh sáng lung linh. Trước đó A Lương đã từng nói, ngoại trừ mật thì thứ đáng giá nhất trên người mãng xà trắng này chính là cánh, giá trị liên thành, hơn nữa rất khó bán ra. Còn lại những thứ như da xương, mặc dù cũng hiếm lạ đáng giá nhưng mức độ trân quý kém xa hai thứ trước.

Trần Bình An cột dao chẻ củi vào bên hông, chạy chầm chậm đến rừng trúc. Kết quả nhìn thấy thổ địa trẻ tuổi đang khom lưng nửa ngồi, hai tay nhổ một cây trúc xanh lên. Thân trúc ngầm màu xanh biếc dưới lòng đất đã ăn sâu bén rễ, rút dây thì động rừng, sau khi trúc xanh bị nhổ lên, đất đai chung quanh cũng bị rễ trúc kéo theo bắn ra tung tóe.

Nhìn thấy thiếu niên giày cỏ “giết người cướp của đai lưng vàng”, thổ địa trẻ tuổi đầu đổ mồ hôi, vô ý thức nuốt một ngụm nước bọt. Sau đó hắn nhẹ nhàng bỏ trúc xanh đang ôm xuống đất, cúi đầu nhìn xung quanh. Cuối cùng chọn một đoạn thân trúc ngầm màu xanh sẫm to như cánh tay trẻ con, thở dài ngẩng đầu nhìn Trần Bình An, gượng cười hỏi:- Có thể cho ta mượn dao chẻ củi dùng một lát không?

Trần Bình An đến gần, đưa nửa đoạn dao chẻ củi cho thổ địa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip