Chương 105: Lục bình không rễ
Chung quanh trấn Hồng Chúc có tường cao, trên tường có binh sĩ mặc giáp cầm vũ khí canh giữ. Nhóm người Trần Bình An từ cổng bắc đi vào trấn nhỏ, kết quả lại xảy ra chuyện bất ngờ, bọn họ cần phải trình giấy thông hành mới được phép đi qua. Chuyện này khiến Trần Bình An ngẩn ra tại chỗ, hắn còn không biết giấy thông hành là thứ gì.
A Lương đã sớm lấy được một nén vàng, cười mỉm từ trong người lấy ra một tờ công văn dúm dó. Sau khi thông qua kiểm tra, ông ta cũng không cần con lừa, một mình nghênh ngang đi vào thành, đến bên kia cổng tường còn không quên đưa mắt nhìn mọi người vẫy tay từ biệt. Lý Hòe thấy vậy liền mắng như tát nước, tuyên bố muốn làm thịt con lừa trắng. A Lương chỉ cười lớn bỏ đi.
Chu Hà cũng bó tay không có cách nào, trước khi rời khỏi trấn nhỏ lão tổ tông cũng không dặn dò chuyện này. Thực ra ngoại trừ tuổi tác, hiểu biết của Chu Hà về thế giới bên ngoài không hơn Trần Bình An bao nhiêu, còn như trèo đèo lội suối, ăn gió nằm sương thì càng kém xa thiếu niên bần hàn xuất thân thợ gốm. Đầu óc ông ta chợt sáng lên, thầm nghĩ có tiền thì có thể sai khiến quỷ thần, đạo lý này chắc là đúng mọi lúc mọi nơi, bèn lén lút muốn nhét bạc cho một tên binh sĩ canh giữ. Không ngờ tên binh sĩ kia lại chĩa thẳng mũi nhọn vào ngực ông ta, nghiêm nghị khiển trách. Chu Hà tuy tính tình tốt cũng cảm thấy tức giận, võ phu cảnh giới thứ năm nếu đầu quân nhập ngũ, nói không chừng có thể làm võ tướng trung tầng quản lý mấy ngàn binh sĩ tinh nhuệ. Nhưng khi ông ta muốn lý luận với tên kia, Chu Lộc lại khẽ kéo cánh tay, nhẹ giọng nhắc nhở:- Cha, quân pháp Đại Ly chúng ta thưởng phạt phân minh, hơn nữa có một đặc điểm là cực nhẹ hoặc cực nặng. Vì vậy không nên xảy ra xung đột với đám binh lính này, thường dân chúng ta sẽ không có lợi.
Chu Hà nhíu mày, hừ lạnh một tiếng, cuối cùng vẫn lựa chọn dân không đấu với quan.
Chu Lộc nhỏ giọng an ủi:- Cha, sau này bảo lão tổ tông giúp cha tìm một thân phận quan gia, có bùa hộ mệnh này cộng thêm thân thủ của cha, tin rằng rất nhanh sẽ có thể bộc lộ tài năng, nào còn chịu uất ức như vậy.
Chu Hà gật đầu bước nhanh rời khỏi, quay đầu liếc nhìn binh sĩ giữ cổng kia, cười nhạo nói:- Thật là đúng như câu châm ngôn, Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó dây.
Mọi người đều bất giác nhìn về Trần Bình An.
Trần Bình An ngẫm nghĩ, chậm rãi nói:- Thật sự không có cách nào, chỉ có thể đi vòng qua trấn Hồng Chúc thôi. Tối nay ngủ ở bên ngoài, chúng ta có thể thuê người giúp mua tất cả vật phẩm cần thiết. Phiền phức thật sự là chúng ta không thể đi đến bến thuyền trong trấn nhỏ, hành trình đã định sẽ phải thay đổi. Lẽ ra đi thuyền dọc theo sông Tú Hoa hơn hai trăm dặm đường thủy về phía nam, sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều so với chúng ta đi bộ, còn không cần đi đường vòng.
Ngay lúc này, một người đàn ông trung niên mặc quan phục màu xanh bước nhanh ra khỏi cổng thành, cẩn thận quan sát nhóm người Trần Bình An, cuối cùng nhìn về Chu Hà, chắp tay hỏi:- Tại hạ Trình Thăng, hiện là dịch thừa (quan trông coi trạm dịch) của trạm Chẩm Đầu thuộc trấn Hồng Chúc. Xin hỏi có phải là Chu Hà Chu tiên sinh đến từ huyện Long Tuyền?
Chu Hà im lặng không trả lời, vẻ mặt đề phòng.
Người đàn ông
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền