Chương 1246: Phiên ngoại 28: Hải thượng
Bước chân Lão Quan Chủ tăng dần, tân đào hoa nở ra từng đóa. Tống Vân Gian chấn kinh tột độ, số lượng đã gần tám trăm.
Lão Quan Chủ nhàn du một chuyến Đại Ly Kinh Thành, gốc đào thụ này đã nở thêm gần hai trăm đóa đào hoa mới.
Tống Vân Gian híp mắt cười, lẩm bẩm một câu thơ dễ nghe:
"Tha niên kết tác thiên niên thực, thiên công diễn thị tạo hóa công."
Đào thụ hoa đầy cành, đạo nhân tuấn dật đội kim quan mặc ngọc bào, chân đạp vân lý, nhân diện đào hoa tương ánh hồng, đích thực đẹp như tranh vẽ.
Bên cạnh vang lên tiếng cười chế nhạo,
"Anh Ninh đạo hữu, thật dám nghĩ. Vương triều quốc tộ ngàn năm, coi là Thanh Minh Thiên Hạ chắc.
Sao thế, nhờ phúc khí của Ẩn Quan đại nhân, cử thành phi thăng, giờ chạy về gia hương, làm Quốc Sư, lại muốn kê khuyển thăng thiên, cử quốc phi thăng, dời đến bên Thanh Minh Thiên Hạ kia à?"
Tống Vân Gian nghe vậy, vội xoay người, hành lễ kê thủ với Lão Quan Chủ, hổ thẹn nói:
"Là vãn bối đắc ý vong hình."
Lão Quan Chủ ý chế nhạo càng nồng đậm,
"Đắc ý cái gì, vong hình cái gì? Tưởng mình là Lục Lão Tam thoát xác như ve sầu à?"
Tống Vân Gian không biết đáp lại thế nào, bèn ngoan ngoãn ngậm miệng. Lão Quan Chủ nói:
"Trân trọng đạo thân, đảm đương tinh thần."
Tống Vân Gian mừng rỡ,
"Vãn bối nhất định khắc ghi trong lòng."
Lão Quan Chủ liếc mắt một cái.
Tống Vân Gian nói:
"Cũng sẽ chuyển lời tới Trần Quốc Sư."
Lão Quan Chủ thở dài, đồ không thông suốt. Nói chuyện thật tốn sức.
Tống Vân Gian không biết mình nói sai chỗ nào, đành ngậm miệng, tránh nói nhiều sai nhiều.
Lão Quan Chủ chuyển sự chú ý sang viện lạc sát vách, nói:
"Kiếm tu đúng là lợi hại, kẻ này so với kẻ kia làm việc càng hấp tấp. Còn không bằng một tiểu cô nương học võ giữ được tâm."
Tống Vân Gian không dám cũng không nên tiếp lời, dù sao người bị chê là Trúc Tố và Viên Hóa Cảnh. Người được khen là khai sơn đại đệ tử của Quốc Sư, Bùi Tiền.
Lão Quan Chủ nói:
"Trúc Tố, Viên Hóa Cảnh, không cần đoán mò nữa, qua đây một chuyến."
Trúc Tố và Viên Hóa Cảnh lập tức chạy tới bên đào thụ.
Lão đạo sĩ cố ý bỏ mặc vị nữ tử Kiếm tiên cảnh giới cao hơn kia sang một bên, nhìn chằm chằm Viên Hóa Cảnh, híp mắt hỏi:
"Người trẻ tuổi, vì sao phải nói hai chữ 'tự nhiên'."
Tống Vân Gian nhất thời lo lắng thay cho Viên Kiếm tiên.
Viên Hóa Cảnh ngược lại không lo sợ bất an như Tống Vân Gian, bản tính kiếm tu là vậy, trả lời:
"Quả thực đại đạo của Bích Tiêu tiền bối cùng tam thế ăn khớp, theo vãn bối thấy, vẫn không thoát khỏi cái khuôn khổ lớn đạo pháp tự nhiên."
Lão Quan Chủ cười nói:
"Ngược lại giống khẩu khí của Lão Tú Tài."
Khẩu khí tương tự, chỉ là kiến thức thiển cận kém xa mười vạn tám ngàn dặm. Viên Hóa Cảnh mặt đỏ lên.
Lão Quan Chủ hai tay chắp sau lưng, ngẩng đầu nhìn cây đào hoa kia, Tú Hổ, cuối cùng cũng vì nhân gian giành được một phần nền tảng cho thế giới thái bình.
Nếu đã như vậy, bần đạo cũng phải nhận tình này. Cũng không cần tên gia hỏa ranh ma kia, vòng vo ẩn ý, tương lai thông qua Tiểu Mạch tới khuyên mình đi chuyến này.
Còn nhớ lúc trước Lão Tú Tài mang theo thủ đồ Thôi Sàm, đôi sư đồ này từng lén lút đi qua Quan Đạo Quan một chuyến, bề ngoài cũng không bàn chuyện gì nhân gian đại sự cùng thiên hạ đại thế, chỉ là nói chuyện phiếm,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền