Chương 51: Đối mặt
Con vượn già núi Chính Dương trở lại đường Phúc Lộc, giao đấu một trận hời hợt với phiên vương Đại Ly Tống Trường Kính, sau đó cũng không ở lại Lý gia quá lâu, nhanh chóng chạy như bay ra khỏi trấn. Lão dừng lại một lúc ở nơi thiếu niên giày cỏ đi vào núi, tiếp đó lui về chỗ mình xuất quyền lúc trước, cẩn thận quan sát dấu chân sâu cạn của thiếu niên trên đất.
Trừ thứ này ra, trong tầm mắt của con vượn già còn có một hàng dấu chân nhàn nhạt của người trưởng thành. Lão suy đoán có lẽ là kiếm tu trẻ tuổi của vườn Phong Lôi kia lưu lại, lúc mình xuất quyền với thiếu niên ngõ Nê Bình, tên kia rõ ràng muốn thừa nước đục thả câu, có một khoảnh khắc kiếm khí tràn ra ngoài. Mặc dù kiếm khí này nhanh chóng biến mất, ẩn giấu khá sâu, nhưng con vượn già vốn đã trải qua rất nhiều trận chiến, lại tu hành ngàn năm ở núi Chính Dương “kiếm khí tung hoành phá Bảo Bình”, thật sự quá quen thuộc với kiếm khí kiếm ý.
Con vượn hộ sơn núi Chính Dương này đã sống rất lâu, cho nên kiến thức rộng rãi, đã từng nhìn thấy kiếm tiên chuyên nuôi dưỡng phi kiếm thượng thừa. Trong đó có người sở hữu mấy chục thanh phi kiếm linh hoạt giấu trong tay áo, tất cả đều nhỏ như sợi tóc lông trâu. Cũng từng thấy phi kiếm bản mệnh lớn như ngọn núi, một kiếm chém xuống cắt đứt sông ngòi.
Con vượn già tập trung suy nghĩ một lúc, sau đó tiếp tục đi về phía trước. Sau khi vào núi lập tức nhìn thấy cỏ dại rậm rạp, tiếp đó là một mảnh rừng trúc. Trên đất có nhiều lá khô chồng chất từ thu đông năm ngoái, nhưng vì ở gần trấn nhỏ nên rừng trúc không có vẻ hoang vu lộn xộn. Một đường men theo dấu chân không dễ nhận ra, con vượn già phát hiện mình đã sắp rời khỏi rừng trúc.
Lão cũng không đi thẳng ra khỏi rừng trúc, lại nhìn khắp bốn phía, vẫn không thấy trên đất có dấu chân của thiếu niên. Ánh mắt di chuyển lên trên, trúc xanh chung quanh cũng không có dấu vết rõ ràng. Nhưng con vượn già vẫn không đuổi thẳng lên núi, lại nhảy vọt lên, một chân đạp lên đầu một cây trúc xanh to khỏe, tăng sức một chút, thân thể nghiêng về hướng trên núi. Cây trúc theo đó cong lại, lúc sắp gãy đột nhiên lão lại thả lỏng người, thân thể cường tráng giống như lông vũ nhẹ bay, trúc xanh không còn bị đè ép lập tức bắn ngược trở nên thẳng tắp.
Lão già giống như tiên nhân ngự gió đứng trên đỉnh trúc xanh, thân hình khẽ đung đưa theo cây trúc. Sau khi nhìn khắp bốn phía, lại cúi đầu nhìn xuống dưới, cuối cùng đã phát hiện ra dấu vết. Lão nhếch khóe miệng, nhìn về phía xa bên tay trái, cẩn thận lắng tai nghe, loáng thoáng nghe được tiếng nước suối chảy.
Con vượn già cười lạnh nói: - Quả nhiên vẫn gian xảo như trước.
Lão đạp lên từng cây trúc xanh, chạy về hướng khe suối nhỏ bên tay trái, trên đường không biết đã đạp gãy bao nhiêu cây trúc. Sau khi đến bên khe suối, con vượn già nhất thời cảm thấy đắn đo, không biết thiếu niên giày cỏ đã men theo dòng suối đi vào núi sâu rừng thẳm, hay là đã chạy trốn xuống hạ du.
Lão ngồi xuống bên khe suối, nhíu mày cảm thấy rất bực bội. Nếu là ở thế giới bên ngoài, chỉ cần là núi non có một chút linh khí, con vượn già tiện tay chụp một cái là có thể cưỡng ép Thổ Địa thần đã mất chỗ dựa phải ra ngoài, hỏi một lần là biết hướng đi của thiếu niên.
Đây cũng coi là một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền