Chương 77: Vào núi
Sau khi Nguyễn Tú chạy về tiệm rèn, phát hiện chỉ có một mình phụ thân ngồi trên ghế trúc dưới mái hiên, bèn đưa bình rượu tới, sau đó ngồi xuống một chiếc ghế khác:- Cha, các người nói chuyện xong rồi à?
Nguyễn Cung mở bình rượu ra, không cần uống mà chỉ ngửi thôi đã cảm thấy nhức đầu. Đúng là rượu hoa đào, nhưng nào phải là rượu hoa đào thượng đẳng cần hai lượng bạc, rõ ràng là loại rẻ nhất chỉ tám đồng bạc. Khóe mắt ông ta liếc thấy khuê nữ giống như có tật giật mình, hai tay vân vê góc áo, ánh mắt láo liên, rõ ràng đang sợ mình lật tẩy. Trong lòng ông ta thở dài, đành phải giả vờ như không phát hiện được gì, ngửa đầu uống một ngụm rượu, đúng là một bụng bực bội khó chịu. Ông ta chậm rãi nói:- Nói xong rồi, xem như ổn thỏa. Lát nữa ta sẽ bảo người đến dinh quan giám sát làm gốm, tìm quan viên Đại Ly tên là Ngô Diên kia lấy hai tấm bản đồ địa thế, đoán chừng sau khi Trần Bình An khôi phục tinh thần sẽ đến xin ta.
Nguyễn Tú giống như trút được gánh nặng, mỉm cười đáp một tiếng, hai chân khép lại vươn thẳng ra, thoải mái duỗi eo mỏi, dựa lưng vào chiếc ghế trúc nhỏ bóng loáng mát mẻ.
Nguyễn Cung nghĩ đến mình sẽ gây dựng cơ nghiệp ở đây, vạn sự khởi đầu nan, điềm báo cũng không tệ, cho nên tâm tình tốt hơn mấy phần, nói một câu khen ngợi Trần Bình An hiếm thấy:- Thằng nhóc ở ngõ Nê Bình kia, tính tình tuy đơn giản nhưng thực ra lại không ngốc.
Nguyễn Tú vui vẻ cười nói: - Cha, đó gọi là đại trí giả ngu, hiểu không?
Nguyễn Cung cười ha hả, không nói gì. Nhưng trong lòng ông ta lại oán thầm, đại trí giả ngu cái búa ấy.
Ông ta nhìn về khe suối nhỏ phía xa, hai ngón tay kẹp cổ bình rượu khẽ lắc lư:- Có mấy lời cha không tiện nói thẳng với hắn, tránh cho hắn nghĩ nhiều mà lầm lẫn, ngược lại biến khéo thành vụng. Ngày mai con gặp hắn thì hãy nói.
Nguyễn Tú tò mò hỏi: - Chuyện gì vậy?
Nguyễn Cung trầm mặc một lúc, xách bình rượu lên uống một hớp nhỏ rượu mạnh, lúc này mới nói: - Con nói với hắn đừng trông mong vào núi Long Tích, cho dù là người trong năm cảnh giới cao không có bối cảnh, cũng chưa chắc dám mở miệng đòi lấy núi này. Một khối Trảm Long Đài lớn như vậy, miếu Phong Tuyết và núi Chân Vũ đã tốn không ít công sức, cộng thêm thân phận của cha hôm nay mới miễn cưỡng nuốt được. Bây giờ còn không ít người thầm đỏ mắt, nấp ở sau màn nghiến răng nghiến lợi. Đương nhiên con không cần giải thích cặn kẽ với Trần Bình An, cứ dứt khoát nói rõ với hắn đừng nên nghĩ đến núi Long Tích.
- Thêm nữa lần này triều đình Đại Ly bán núi giá rẻ, dù sao cũng chỉ có hơn sáu mươi ngọn, Trần Bình An hắn nhiều nhất chỉ có thể mua năm ngọn, nếu nhiều hơn thì ta cũng rất khó bảo vệ hắn và núi của hắn cho chu toàn. Thứ ba cha cũng vừa mới quyết định, muốn đòi Đại Ly ba ngọn núi dùng núi Thần Tú làm chủ. Con bảo Trần Bình An lúc kiểm tra bản đồ địa thế, hãy để ý tới những ngọn núi lớn nhỏ xung quanh núi Thần Tú, núi Khiêu Đăng và đỉnh Hoành Sáo. Cha không phải là người không nói đạo lý, sẽ không bảo hắn dùng hết tiền mua những ngọn núi ở gần, chỉ cần hắn lấy ra nửa số tiền đồng kim tinh là đủ rồi. Hơn nữa nếu hắn thật sự thông minh, mua thêm một ít ngọn núi xoay quanh ba ngọn núi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền