Chương 83: Mộng tưởng
Khi Trần Bình An vác một cái sọt đất trèo ra khỏi miệng giếng lại cảm thấy ngỡ ngàng.
Bên ngoài miệng giếng có một đám người đọc sách mũ cao áo rộng đang đứng. Cầm đầu là một lão tiên sinh Lễ bộ, chính là người khi trước đứng trên thang dưới tấm biển của miếu thờ, lớn tiếng khiển trách quan giám sát đại nhân. Bên cạnh là quan giám sát tiền nhiệm, người trước khi rời chức đã xây dựng cầu mái che, nghe đồn là cha của Tống Tập Tân, lúc này da của ông ta đã trắng hơn một chút so với lúc ở trấn nhỏ. Còn lại năm sáu người hầu hết là ba bốn chục tuổi, ai nấy đều phong thái bất phàm, nhìn còn giống người làm quan lớn hơn Tống đại nhân.
Thực ra không chỉ có Trần Bình An ngơ ngác, đám quan viên Lễ bộ có thân phận cao quý nhất trong nha môn lục bộ Đại Ly, sau khi nhìn thấy ông chủ lớn duy nhất trong trấn nhỏ sở hữu ba túi tiền đồng kim tinh cũng rất kinh ngạc. Chính là thiếu niên nghèo hèn người đầy bụi đất trước mắt, trong tay lại nắm giữ tài phú tương đương với nửa kho tiền của hoàng đế Đại Ly? Sau đó tiêu tiền như nước, một hơi mua cả năm ngọn núi trong đó có núi Lạc Phách?
Nguyễn Cung không lộ diện, chỉ có thiếu nữ áo xanh Nguyễn Tú và huyện lệnh Long Tuyền Ngô Diên đứng kề vai. Sắc mặt Ngô Diên hờ hững, ánh mắt hơi thấp xuống, khiến người ta cảm thấy Ngô đại nhân chỗ dựa lớn đến dọa người này đang bực bội với đám lão gia Lễ bộ kia. Dù sao tại địa bàn của mình bị một đám người ngoài cắt mất một miếng thịt béo như vậy, ai cũng sẽ không thoải mái.
Trận phong ba xảy ra dưới miếu thờ kia, cuối cùng Ngô Diên lại bất ngờ lui bước, để cho hữu thị lang Lễ bộ Đổng Hồ dập chữ cả bốn tấm biển. Cho dù một vị luyện khí sĩ tầng bảy giữ chức tùy tùng bí mật, xác định chữ trên những tấm biển kia đã hoàn toàn không còn sức sống, không cần lấy thêm giấy phong lôi quý giá ra, nhưng Đổng thị lang vẫn ngang ngược giống như chỉ hận không thể tháo cả bốn tấm biển mang đi. Ông ta vẫn khăng khăng dùng hết giấy phong lôi mang theo để dập chữ, sau đó mới hài lòng dẫn theo đám thuộc hạ Lễ bộ rời đi, trú ngụ trong một gia đình giàu có ở ngõ Đào Diệp.
Ngô Diên thật vất vả lợi dụng chuyện xây dựng rầm rộ ở trấn nhỏ, giành được uy tín và danh vọng trong dân chúng bình thường, nhưng trong thoáng chốc đã mất hết tất cả. Đường Phúc Lộc và ngõ Đào Diệp đều vui vẻ chứng kiến cảnh này, trở thành đề tài câu chuyện lúc trà dư tửu hậu, phần lớn đều cười trên nỗi đau của người khác, cảm thấy Ngô Diên chỉ được mã ngoài chứ chằng có tác dụng gì.
Có người còn nói nếu Ngô Diên dám cứng đầu tranh chấp đến cùng với đám người Lễ bộ kia, như vậy sẽ bội phục khí phách của hắn. Nhưng bây giờ hắn lại làm con rùa rút đầu trước mặt Lễ bộ, sau này chính thức mặc bộ quan phục huyện lệnh chắc chỉ dám ra oai với người nhà.
Trần Bình An vác sọt đất nhẹ nhàng nhảy xuống miệng giếng, đứng trước mặt những quan viên Đại Ly này. Thị lang Đổng Hồ tươi cười vuốt râu nói: - Ngươi tên là Trần Bình An phải không. Lão phu họ Đổng, giữ chức ở Lễ bộ Đại Ly chúng ta. Lần này tìm ngươi cũng không có việc công gì, chỉ là lão phu nhất thời hứng thú, muốn xem thử chủ nhân của năm ngọn núi dáng vẻ như thế nào, bây giờ đã được như
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền