Chương 98: Sơn thần quấy phá
Chu Hà từng bước hoàn thành pháp quyết vun đất thành núi kia, nặn ra chữ “Nhạc”, đốt cháy bùa vàng, đạp hai chữ “Khôi Cương” hà hơi, cuối cùng hai ngón tay khép lại, chỉ về ký hiệu dưới đất nhẹ giọng nói:- Theo luật lệ của Tam Sơn Cửu Hầu tiên sinh, lệnh!
Chu Hà vẫn giữ nguyên tư thế ngón tay chỉ xuống đất, vẻ mặt càng ngày càng lúng túng, bởi vì chữ “Nhạc” trên mặt đất vẫn không có động tĩnh gì. Trán ông ta đổ mồ hôi, cảm thấy không hề sơ suất ở những điểm quan trọng đảm bảo bùa chú linh nghiệm, chẳng hạn như lúc đốt bùa, từ kinh huyệt nào rót vào bùa vàng bao nhiêu chân khí... theo lý việc lớn phải thành công mới đúng.
Theo như giải thích trong sách cổ ố vàng, cái gọi là nặn đất tạo núi trong “Khai Sơn Thiên”, cũng không phải thật sự xuất hiện một ngọn núi, điều này khác với bùa chú nhổ nước miếng qua sông đúng như ý nghĩa trong “Tẩu Thủy Thiên”. Sau khi vun đất, chữ “Nhạc” này sẽ trở thành cầu nối để sơn thần thổ địa rời khỏi động phủ cư trú. Chỉ cần không quá ngang ngược mơ mộng hão huyền, thần linh được mời xuống núi phần lớn sẽ đáp ứng yêu cầu của người đốt bùa. Bởi vì lá bùa giấy vàng kia đã giống như một phần lễ vật, chỉ cần thần linh trấn giữ núi sông một phương xuất hiện, xem như bọn họ đã đồng ý mở cửa đón khách.
Nhưng Chu Hà cảm thấy lần này mình dùng nghi thức mời thần giống như nước đến chân mới nhảy, có lẽ là đã thất bại.
Lúc này lại nghe được những tiếng vang lớn, Chu Hà theo đó nhìn về hướng triền núi, trông thấy cây cối lần lượt sụp đổ. Rõ ràng có thứ gì đó khổng lồ đang leo lên núi thật nhanh, mục tiêu nhắm thẳng vào mọi người trên đỉnh núi bằng phẳng, thanh thế như dời núi lấp biển.
Động tĩnh kinh người vang khắp dãy núi, khiến cho đám người Chu Lộc và Lý Bảo Bình nhanh chóng chạy đến chỗ Chu Hà. Chu Hà quay đầu trầm giọng nói: - Lui lại! Các ngươi đứng ở giữa đất bằng, không nên hành động thiếu suy nghĩ. Tiếp theo bất kể xảy ra chuyện gì cũng không được tùy tiện đến gần chỗ ta.
Lý Hòe nhỏ tuổi nhất sắc mặt tái nhợt, kéo kéo tay áo Lý Bảo Bình bên cạnh:- Không phải là yêu quái ăn thịt người đấy chứ? Hay là sơn thần quấy phá? Lúc trước Trần Bình An bảo A Lương đừng tùy tiện ngồi lên gốc cây, nói đó là ghế của sơn thần lão gia, không ngồi được...
Lý Bảo Bình khoanh tay trước ngực, nói như đã tính trước: - Chúng ta không nên tự rối loạn trận thế, cho dù Chu thúc thúc không ngăn được thứ kia, tiểu sư thúc và A Lương cũng sẽ nhanh chóng chạy tới giúp đỡ.
Có điều đôi bàn tay trắng nõn của tiểu cô nương lại nổi lên gân xanh, hiển nhiên cũng không trấn định thản nhiên như bề ngoài.
Lâm Thủ Nhất lại là người bình tĩnh nhất, trong ánh mắt ẩn chứa vẻ mong đợi.
Chu Lộc nhìn bóng lưng của cha mình, thực ra cô còn lo lắng hơn Lý Hòe.
Chu Hà đột nhiên cúi đầu, trông thấy một ông lão thấp bé cao không tới eo mình, tóc trắng râu bạc lôi thôi lếch thếch, cầm một cây gậy bằng trúc xanh đánh mạnh vào cẳng chân mình, giống như một tên vô lại đang la lối trút giận. Đợi đến khi Chu Hà cúi đầu, ông lão nhìn đối phương một lúc, hậm hực thu tay lại, lui về sau mấy bước, nói với giọng khàn khàn: - Có biết ngôn ngữ thông dụng của Đông Bảo Bình Châu không?
Chu Hà ngơ ngác gật đầu.
Ông lão lại hỏi:-
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền