ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 67

Edit: Trúc Âm thanh quanh người mất đi, vạn vật quanh về tĩnh lặng.

Trong trăm dặm đã không còn dân cư, tà khí tứ tán rít gào tan đi.Một người vết thương chồng chất từ bầu trời bị tà khí kéo rơi xuống, một lúc lâu sau, hắn chậm rãi mở to mắt.Không có người, cái gì cũng không có, hắn nâng người, gian nan đứng dậy.Trong đầu hắn trống rỗng, mờ mịt nhìn quanh mình, đây thế giới hoàn toàn không giống nhau với trong nhận biết của hắn.

Thế giới… Trong trí nhớ của hắn…Ký ức...Hắn nhíu mày, cảm thấy sợ hãi đối với sự trống rỗng này.

Hắn biết rõ ràng đây là có nghĩa gì, ngay sau đó hắn phát hiện, hắn...

Không có ký ức.Hắn là ai?

Hắn tên gì?

Hắn đã làm cái gì?

Trong đầu hắn một mảnh mờ mịt.Gió gào thét mà qua, như khóc như hờn.

Hắn nhìn xung quanh mình, tùy ý chọn một phương hướng rồi lảo đảo đi về phía hướng đó.

Mới vừa đi không được vài bước, hắn đã nghe được phía sau có âm thanh, hắn xoay người sang chỗ khác thì nhìn thấy một thanh kiếm Bạch Ngọc hơi phát sáng trên thân kiếm vẽ hoa đào, lẳng lặng lơ lửng ở phía sau hắn.Hắn nhíu nhíu mày, xoay người rời đi, đi vài bước lại quay đầu nhìn thấy thanh kiếm kia vẫn còn duy trì khoảng cách vừa rồi, trôi nổi trong không trung, giống như có sinh mệnh vậy.“Ngươi...

Đang đi theo ta à?” Hắn suy nghĩ lúc lâu cuối cùng cũng lên tiếng hỏi.

Âm thanh vừa ra khỏi miệng, hắn phát hiện giọng nói của mình giống như là bị bàn ủi là qua dây thanh quản vậy, nghẹn ngào khó nghe.Hắn sợ tới mức lập tức ngậm miệng, mà kiếm không nói chuyện, bay vòng quanh hắn một vòng, tựa như trả lời khẳng định với hắn.Hắn cảm giác được kiếm rất vui vẻ, giống như thật khó khăn lắm mới có thể gặp lại.

Hắn nâng tay lên, kiếm lập tức ngoan ngoãn bay vào trong tầm tay hắn.

Hắn không khỏi cười, nắm kiếm trong tay, cũng bất chấp giọng mình khó nghe, chậm rãi nói: “Vậy ngươi đi theo ta đi.

Ngươi tên gì nhỉ...”Hắn vừa nghĩ, trong đầu nháy mắt hiện lên một cái tên.Sinh Tử kiếm.Định nhân Sinh Tử kiếm, thiếu niên Bạch Ngọc tiên.Có hình ảnh gì đó lướt qua trong đầu hắn, lại như mây mù, làm hắn cảm thấy có chút mơ hồ.Bụng hắn réo lên ùng ùng, quanh đây ngay cả một gốc cỏ còn sống cũng không có, hắn có chút không nhịn được, biết mình cần nhanh chóng rời đi, tìm một chỗ có người kiếm chút đồ ăn.Bằng không hắn sẽ đói chết.Hắn rõ ràng cảm thấy ý niệm này xa xôi mà lại quen thuộc.Hắn đi về phía trước, một đường đi miệng khô lưỡi khô, cũng không biết là đi bao lâu rồi, cuối cùng cũng thấy được một khoảng rừng.Hắn đi vào trong rừng, thấy một ít cây ăn quả, lập tức chạy lại gần hái trái cây cho vào mồm cắn.

Trái cây dại này vừa đắng lại vừa chát, nhưng mà giờ phút này dạ dày của hắn trống rỗng không có cái gì hết, giống như đã đói bụng mấy trăm năm, ăn vào thứ gì đều cảm thấy ăn ngon, cũng không màng hương vị là gì, cứ vậy nuốt xuống, chỉ cần có thể đỡ đói là được.

Hắn vừa tìm trái cây, vừa đi sâu vào núi, sau khi đi một lúc, cuối cùng hắn thấy phía trước có một dòng suối nhỏ.

Cũng không biết là ý miệm từ đầu tới, hắn cảm thấy mình nên tắm rửa, vì thế hắn bèn đi tới bên dòng suối nhỏ, ngồi xổm xuống cúi người vốc lên một vốc nướcCũng chính trong nháy mắt kia, hắn thấy được ảnh ngược trong nước.Hoàn toàn nhìn không ra ngũ quan mặt người, trên mặt hắn rậm rạp toàn vảy, mỗi một cái vảy đều to bằng nửa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip