Chương 109: Q2 - Chương 25: Quân hỏi trường sinh
Một Tu Hành Giả mặc áo bào tím bồng bềnh hạ xuống bờ sông Đông Lâm.
Tu Hành Giả này rất trẻ tuổi, mày kiếm mắt sáng, khuôn mặt cực kỳ anh tuấn, hơn nữa trên người còn tỏa ra một loại thần quang độc đáo.
Giống như khí chất sáng lạn của Ly Lăng Quân, thần quang này xuất phát từ lòng tự tin, từ khí chất, từ xuất thân, nói chung bao gồm nhiều phương diện, duy chỉ có tướng mạo là không quan hệ gì mà thôi.
Áo bào tím trên người hắn cũng khác với quần áo bình thường, cũng tỏa ra ánh sáng rực rỡ, mỗi sợi tơ vải đều giống như được làm từ chất liệu đặc biệt, làm người ta có cảm giác chúng không chỉ là sợi tơ vải để mặc trên người, mà còn nữa thể giúp hắn thu nạp Thiên Địa Nguyên Khí.
trên áo không có bất kỳ đặc biệt ký hiệu hay trang sức nào, nhưng chính điều ấy lại là tiêu chí ghê gớm nhất, làm cho chiếc áo càng thêm đặc biệt.
Vì nó là áo bào của Linh Hư Kiếm Môn.
Mân Sơn Kiếm Tông và Linh Hư Kiếm Môn là hai tông môn chí cao, chỉ có đệ tử trên tam cảnh mới có tư cách rời núi, nếu không phải sống quãng đời còn lại trong núi.
Những đệ tử được phép ra ngoài ngao du, đều là đệ tử chân truyền được tông chủ tự mình sắc phong, và mới có tư cách mặc áo bào đại biểu cho tông môn. Mỗi lời nói, hành động của họ, đều là đại biểu cho vinh nhục của tông môn.
Cho nên mỗi người như vậy, đều không phải là người phàm.
Hắn cũng vì cảm giác được có Thất Cảnh quyết đấu, nên cấp tốc chạy tới nhưng không kịp, Đông Lâm trước mặt vẫn bình thường không có gì khác lạ, nhưng hắn lại có cảm giác có điểm không đúng.
Đến khi đến gần, hắn mới nhận ra nó không ổn ở chỗ nào.
Chính là ở chỗ Đông Lâm quá mức yên tĩnh.
Không phải là không có âm thanh, mà là âm thanh quá nhỏ, nhỏ quá mức bình thường.
Tuyết từ trên cao rơi xuống, rơi vào trong rừng. Trong rừng có cây cối, có cành khô, có lá khô, có bùn đất, có tảng đá. . . khi tuyết rơi xuống chúng, âm thanh tuy rất nhỏ, nhưng vẫn phải có âm thanh.
Đối với Tu Hành Giả như hắn, nếu tập trung tư tưởng lắng nghe, sẽ phân biệt được những âm thanh ấy tuy rất nhỏ, nhưng chúng hoàn toàn khác nhau, như một bản giao hưởng của trời đất.
Nhưng lúc này, tuyết rơi xuống đâu cũng tạo nên âm thanh giống hệt nhau, giống như chỉ rơi trên một tấm nệm nhung.
Điều này làm nét mặt hắn trở nên ngưng trọng.
Một pháp trận như vậy, là đại biểu cho một thực lực cực kỳ cường đại.
Nhưng tại sao lại có người phải lập một pháp trận như vậy ở nơi Đông Lâm bình thường này để che giấu cơn giận dữ của mình?
Nhưng ngay lúc ấy, từ trong Đông Lâm vang lên một âm thanh như tiếng vỏ trứng gà bị vỡ.
Âm thanh rất trong, nhưng rất lạnh lùng, và rất dày đặc, nên làm cho người ta cảm thấy thê lương, thậm chí không rét mà run.
Âm thanh kiếm minh vang lên.
Một cây phi kiếm bay ra khỏi tay áo hắn, nó như có sinh mạng riêng của mình, bay vù vù xoay tròn quanh người hắn.
Niệm lực của hắn xâm nhập vào trong pháp trận đã hoàn toàn biến mất.
Hắn biến sắc, thanh phi kiếm bay vụt lên không, chỉ trong nháy mắt, thân ảnh hắn đã mất hút sâu trong rừng.
Lúc này, vô số những mảnh tuyết vỡ rơi xuống dưới mặt đất chung quanh hắn.
Hô hấp của hắn bỗng dừng lại.
Trước mắt hắn là một thi thể
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền