Chương 111: Q2 - Chương 27: Đơn giản thắng bại
"Xem ra có phiền toái."
Tiết Vong Hư đã nhìn thấy thiếu niên, chợt cười:
" Người Quan Trung đến."
Trương Nghi xoay người sang nhìn, ngẩn ra, khó hiểu hỏi:
"Động chủ, sao ngươi biết hắn là từ Quan Trung tới?"
"Quan Trung là vùng đất khởi nguyên của Đại Tần vương triều, cũng chỉ có Tu Hành Giả ở chỗ đó, mới đeo kiếm thiếu mỹ cảm như vậy, đeo kiếm mà cứ như vác cuốc hay vác búa đốn củi vậy."
Tiết Vong Hư cười cười.
Trương Nghi nhìn thiếu niên kia, kiêu ngạo phóng khoáng, song góc độ đeo kiếm kia quả thực có vấn đề, nhìn qua quả rất giống như đang đeo một cái cuốc ngang lưng, không có mỹ cảm chút nào, Tiết Vong Hư so sánh thực quá thú vị, hắn bèn phì cười.
Thiếu niên lúc còn cách Đinh Ninh mấy trượng thì ngừng lại, khom người xuống thi lễ:
"Tại hạ Quan Trung Thẩm Dịch, các hạ hẳn là Bạch Dương Động Đinh Ninh?"
Nghe thấy đối phương quả nhiên là đến từ Quan Trung, Trương Nghi càng thấy buồn cười.
Đinh Ninh chống xẻng xuống đống tuyết, lạnh nhạt hỏi:
"Hỏi để làm gì?"
Thẩm Dịch sững sờ.
Tuy trước nay vẫn luôn chỉ ở Quan Trung, chưa bao giờ đến Trường Lăng, nhưng từ trong sách vở và từ miệng người chung quanh, hắn được biết Trường Lăng trọng lễ nghĩa còn hơn Quan Trung, thế mà hai người hắn đang nhìn thấy này, một người thì vừa khóc vừa cười, trông rất kỳ cục, người thứ hai thì sắc mặt chẳng dễ chịu chút nào.
"Người ta đường xa mà đến, dù ngươi không mời người ta uống chén trà nóng, thì tốt xấu ngươi cũng phải khách khí một ít."
Tiết Vong Hư lắc đầu, bất đắc dĩ dạy dỗ Đinh Ninh.
" Dù sao cũng đều là tìm đến tận cửa đánh nhau, quét tuyết một tí để chuẩn bị lễ mừng năm mới cũng không được yên, cần gì phải khách khí."
Đinh Ninh nhìn ông.
Thẩm Dịch càng thêm sững sờ, hắn do dự nhìn Đinh Ninh, hỏi:
"Sao ngươi biết ta là tới tìm ngươi đánh. . . Ta có bảo là tới để khiêu chiến ngươi hay sao?"
"Trừ Tạ Nhu và Tạ Trường Thắng, ta không biết người Quan Trung nào khác."
Đinh Ninh nhìn hắn:
"Dù sao cũng đều là có liên quan tới họ, hơn nữa trên người ngươi chiến ý dạt dào, tinh khí tràn đầy như thế, không tới tìm ta đánh nhau, chẳng lẽ là tới giúp ta quét tuyết?"
Thẩm Dịch giật mình, sắc mặt nghiêm túc hẳn lên:
"Người ta nói ngươi tài trí nhanh nhẹn, quả nhiên bất phàm."
"Thực không dám giấu diếm, ta đối với Tạ Nhu vừa gặp đã thương, nghe thấy tin cô ấy thề không phải ngươi thì không cưới, nên ta mới muốn tới khiêu chiến ngươi, ta tới Trường Lăng đã được nửa tháng, nhưng các ngươi không có đi ra ngoài, nên cho đến hôm nay mới biết được ngươi ở nơi này, mà tìm tới."
Không đợi Đinh Ninh lên tiếng, hắn đã không hề che giấu chút nào, nghiêm nghị nói tiếp.
Tiết Vong Hư cười càng thêm vui vẻ:
"Quả nhiên là bản sắc Quan Trung, tranh giành tình yêu, mà nói ra miệng chẳng ngại ngùng tí nào."
Đinh Ninh nhìn tên thiếu niên trước mặt, cau mày:
"Ngươi đối với Tạ Nhu như thế nào, đâu có liên quan gì tới ta, dù sao ngươi cũng đã biết rõ,đó chỉ là quan điểm của riêng một mình Tạ Nhu mà thôi."
Thẩm Dịch thành khẩn:
"Nhưng ta nghĩ chỉ cần ta có thể chứng minh ta ưu tú hơn ngươi, thì cô ấy sẽ đổi ý."
Đinh Ninh bình tĩnh đáp: "Chuyện đó thì liên quan gì tới ta? Ngươi vì chuyện riêng của cô ấy, lại tới đòi đánh nhau với ta, bắt ta giúp ngươi chứng minh ngươi ưu tú hơn ta à, ta làm vậy thì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền