Chương 52: Q1 - Chương 52: Nhất tướng công thành, vạn cốt khô
Cách lầu nhỏ bị nổ tung không xa, trong một góc phố tối mò, dưới cây hồng, có một cỗ xe ngựa màu đen.
Mảnh vải cửa sổ xe đã được xốc lên.
Trong xe có một người mặc đồ đen bịt mặt, tóc xám trắng, tuổi tác rõ ràng rất cao.
Trán của y bóng loáng, nếp nhăn ở khóe mắt sâu như đao khắc, đôi mắt vô cùng tang thương, dù gần như cả khuôn mặt đã bị che kín, nhưng ai nhìn thấy y cũng đều bất giác nghĩ tới một chiến trường tang thương nơi tái ngoại, tiêu điều, khô cằn, kên kên bay đầy trời vào buổi chiều tà.
Y nhìn thấy lầu nhỏ nổ tung, cũng nhìn thấy Vương Thái Hư phóng lên trời.
Nhìn Vương Thái Hư biến mất trong bóng đêm, đôi mắt đầy tang thương của y càng thêm thẫm lại.
Sau khi Vương Thái Hư một lần tiêu diệt Cẩm Lâm Đường, nhân vật giang hồ trong Trường Lăng đều cho rằng Vương Thái Hư sắp một bước lên trời, nhưng tu hành giả tang thương này biết rõ, Vương Thái Hư chỉ là một tu hành giả tầng dưới chót, nên dù có bay cao đến mấy, thì trong mắt giới quyền quý Trường Lăng, hắn vẫn chỉ là hạng thấp kém.
Trong mắt họ, Vương Thái Hư quá mức nhỏ yếu, nhưng nếu đêm nay Vương Thái Hư không chết, thì bọn họ sau này sẽ khó sống.
Trong mắt y hiện lên nét bất đắc dĩ, y thả màn xe xuống, xe ngựa nhanh chóng chạy đi.
Ở một ngã tư, có một chiếc xe ngựa bình thường chạy ngang qua chiếc xe ngựa màu đen.
Cả hai chiếc đều không hề dừng lại, nhưng trong chiếc xe ngựa bình thường đó, đã vang lên một giọng nói lạnh lùng, đầy khí tức sát phạt.
"Trong vòng ba ngày, Vương Thái Hư phải chết, nếu hắn không chết, hẳn ngươi đã biết phải làm như thế nào."
Tu hành giả tang thương không nói gì, hai mắt y nhắm lại như đã ngủ, nhưng đến khi xe ngựa chạy ra khỏi Trường Lăng, bắt đầu tiến ra ngoại thành, y mới thở dài:
"Nhất tướng công thành Vạn Cốt khô, từ xưa đến nay luôn như thế."
***
Một đêm này đối với rất nhiều người Trường Lăng là hết sức gian nan.
Vương Thái Hư rơi vào một cái sân nhà dân thường.
Hắn đã bị thương.
Người kia chỉ trong mấy hơi thở đã giết chết hơn mười tên hộ vệ ngay trước mặt hắn, quả cầu hoa sen sau đó chính là thủ đoạn mà chỉ có tu hành giả của Đại Sở Vương Triều mới am hiểu.
Tuy đã trốn thoát, nhưng hắn vẫn bị mấy mảnh phù vàng đâm trúng người.
Ở chân và bụng hắn có mấy vết thương lớn, vết nặng nhất có thể nhìn thấy cả nội tạng bên trong.
Nhưng hắn đã rất nhiều lần bị như vậy, đã quen rồi, nên tự biết cách xử lý vết thương cho mình.
Hắn nhanh chóng cởi áo ngoài, xé Bức y ra, dùng Chân Nguyên bức hết những mảnh vỡ kim loại ra khỏi cơ thể, lại lấy ra hai bình thuốc bột, ngoài thoa trong uống, băng vết thương lại.
Những vết thương rất đau làm hắn muốn ngất xỉu, nhưng hắn biết đối thủ của mình rất mạnh, những chỗ trốn bên trong Trường Lăng sẽ không được an toàn, phải tìm chỗ khác.
Hắn nghĩ nghĩ, rồi lặng lẽ lấy ra mấy bộ quần áo, đeo lên người.
Trong đêm tối, hắn nhảy qua hơn mười bức tường viện, vào một căn nhà bên cạnh nhà sau một quán rượu.
Trong nhà có một đầu bếp mập đang ngủ ngon lành, tới mức Vương Thái Hư tới lay lay người gã, gã mới tỉnh giấc.
Nhưng khi nhìn thấy gương mặt tái nhợt của Vương Thái Hư, nét mặt gã trở nên vô cùng nghiêm túc.
Gã tôn kính quỳ lạy chào Vương
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền