Chương 57: Q1 - Chương 57: Việc đáng lưu tâm
Lá vàng rơi lả tả, sắc vàng trong ánh mặt trời trở nên chói mắt trên con đường bằng đá trong hậu cung Trường Lăng.
Một nam tử mặc quan bào màu vàng thêu hoa văn mãng xà bước đi trên con đường ấy, hướng về phía thư phòng ở cuối đường.
Người này nhìn hơn 30 tuổi, da thịt trơn láng, trán rất rộng, bờ môi rất dày, tạo cảm giác nhìn hết sức kiên nghị.
Thân hình của hắn rất bình thường, nhưng lại mang tới cảm giác bên trong đang ẩn chứa một sức mạnh kỳ lạ, hai tay hai chân hắn nhìn giống như bằng sắt thép đã qua bách luyện.
Hai bên đường đặt nhiều bức tượng đồng với nhiều tư thế khác nhau, gian thư phòng ở cuối đường là thư phòng của hoàng hậu Đại Tần vương triều, người phụ nữ xinh đẹp nhất và quyền thế nhất.
Ai gặp bà ta, cũng đều hồi hộp và sợ hãi.
Nhưng người nam tử kia lại dường như không hề có loại cảm giác đó, ánh mắt của hắn vẫn bình thản nhìn thẳng về phía trước, bước chân cực kỳ vững vàng.
Hoàng hậu ngồi trên Phượng ỷ, trong thư phòng.
Trước mặt bà ta có một dòng linh mạch đang chảy, không ngừng tỏa ra linh khí màu trắng, quấn vào những bông hoa sen tuyệt đẹp bên trên nó.
Người đàn ông đi vào, bà ta ngẩng đầu lên.
Trong đêm, sắc đẹp của bà ta càng trở nên chói mắt, ánh mắt của bà ta càng trở nên uy nghiêm.
Viên quan đi tới cách bà ta chừng 20 bước mới dừng lại, hơi khom người hành lễ.
Có thể đi vào thư phòng của bà ta, lại còn tới gần chỉ cách 20 bước, đây là một vinh hạnh đặc biệt đối với bất kỳ quan viên nào của Đại Tần vương triều.
Người đàn ông này được vinh hạnh đặc biệt ấy, vì ông ta là một trong những tướng lãnh nắm quân quyền lớn nhất của Đại Tần Vương triều, là người đang được coi là có khả năng sắp tới được phong Hầu nhất, Long Hổ Bắc Quân Đại tướng quân, Lương Liên.
"Ta đã cảnh báo ngươi, dù đó chỉ là một kẻ thô kệch nơi phố phường, cũng tuyệt đối không thể dùng cách đơn giản mà thô bạo như vậy, mà phải khéo léo và cẩn thận hơn."
Hoàng hậu nhìn Lương Liên, không một lời nói nhảm:
"Ngươi đã làm cho ta quá thất vọng."
Lương Liên áy náy nói:
"Đó là chuyện ngoài ý muốn."
Nét mặt hoàng hậu lạnh lùng:
"Đây không phải chuyện ngoài ý muốn, mà là do sự lựa chọn của ngươi. Nếu ngươi không phải muốn giết cả tên nhóc quán rượu có chút xíu liên quan tới Vương Thái Hư, thì đâu có chuyện kinh động tới Tiết Vong Hư. Dù cái kẻ giang hồ kia không bị các ngươi giết chết, thì sau này cũng không thể nào sống được."
"Nếu Tiết Vong Hư và Đỗ Thanh Giác yếu ớt, bọn chúng đã sớm biến mất khỏi Trường Lăng, còn cần bắt Bạch Dương Động sáp nhập vào Thanh Đằng Kiếm Viện hay sao?"
Giọng nói của Hoàng hậu trở nên trào phúng:
"Là do ngươi quá muốn trảm thảo trừ căn, nên mới làm cho mình thất bại."
Lương Liên cau mày:
"Làm việc thì phải làm tận gốc."
"Đó cũng chính là mấu chốt vấn đề của ngươi."
Hoàng hậu lãnh đạm:
"Ngươi chỉ thấy những chuyện trước mắt, đâu có biết mỗi Tu Hành Giả đều là một kho báu của triều đình ta, ta nghe nói tên thiếu niên kia nửa ngày Thông Huyền, và có khả năng một tháng tiến nhập Luyện Khí. . . một kẻ như vậy, trong tương lai rất có thể trở thành kho châu báu của quốc gia."
"Người ta chẳng thèm để ý ngươi đoạt khối thịt kia đâu, dù sao muốn phong Hầu, thì cũng phải tích lũy tài nguyên cho nó,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền