Chương 67: Q1 - Chương 67: Đại nghịch thật sự
Hai bên cổ con rắn bị chém hở ra, động tác của nó chậm dần, cuối cùng cả cái đầu gục xuống đất, bất động.
Đinh Ninh thở hổn hển, vì bị giới hạn tu vi, hai cánh tay hắn đều bủn rủn, chân khí kiệt quệ làm cho hắn cảm thấy rất mệt mỏi.
Nhưng hắn biết mình không có thời gian để nghỉ ngơi, hắn ngồi xổm xuống, bắt đầu cắt thịt con rắn mối.
Đã quá lâu không giết thú lấy thịt, nên hắn cảm thấy hơi căm ghét, quan trọng nhất là, nội tạng của con rắn mối mặc giáp, nhất là dạ dày của nó toàn chứa đồ dơ bẩn và độc tố, nên hắn phải khống chế kiếm không được chạm vào chúng.
Nhìn bộ dáng xẻ thịt cẩn thận của hắn, một tên đệ tử cũng đến từ Bạch Vân Quan như Tạ Trường Thắng cảm thán:
"Hình như hắn hiểu biết rất nhiều."
Từ Hạc Sơn nói nhỏ:
"Ở trong ngõ hẹp phải đọc sách nhiều."
Cố Tích Xuân cau mặt, nheo mắt lại.
Hắn biết câu này là Từ Hạc Sơn nhằm vào phản kích hắn.
Bởi vì đây là một câu cách ngôn của Đại Tần vương triều, có hai ý nghĩa.
Ý thứ nhất là người có xuất thân từ trong những phố phường nhỏ bé bình thường có rất ít người có cơ hội trở thành Tu Hành Giả, nên đại đa số đều chỉ có thể đọc sách, trở thành mưu sĩ để mưu cầu đời sống.
Ý thứ hai là, chính vì những người xuất thân từ phố phường ngõ hẹp muốn trở thành Tu Hành Giả gian khổ hơn nhiều so với những con dòng cháu giống, nên họ khao khát tri thức hơn những người kia, lúc nào cũng đói khát muốn tìm sách có liên quan tới tu hành để đọc.
Nên rất nhiều Tu Hành Giả xuất thân từ ngõ hẹp, sau khi trở thành Tu Hành Giả, đều rất quý trọng mọi cơ hội tu hành, vô cùng cố gắng, nên thường có được thành tựu rất cao.
"Nhưng hắn đã bắt đầu quá muộn."
Cố Tích Xuân nghĩ nghĩ, cảm thấy so đo với một kẻ cách mình xa lắc Đinh Ninh là tự hạ thân phận của mình, nên hắn lấy lại bình tĩnh, nói một câu như thế.
Những lời này rất công bằng, mọi người chung quanh đều phải công nhận là đúng.
Vì với thiên phú thế này, nếu Đinh Ninh bước vào con đường tu hành cách đây sáu bảy năm, thế nào cũng có thế gia đỡ đầu, tận lực hỗ trợ cho hắn tu hành.
Nhưng hắn đã tới cái tuổi này, mới chỉ tu hành được một tháng, nên dù hắn có được thiên phú tu hành kinh người, thì cũng vẫn bị tụt lại, cách Hà Triêu Tịch, Cố Tích Xuân, Nam Cung Thải Thục rất xa.
Sự chênh lệch cách biệt tới sáu bảy năm, sau này khi gặp các loại tỉ thí vẫn sẽ rớt lại phía sau, vĩnh viễn không thể đuổi theo kịp.
Từ Hạc Sơn biết đây là sự thật, hắn không cãi lại được, nên im lặng, nhưng hắn cảm thấy như thế quá bất công, nên trong lòng khó chịu, sắc mặt rất khó coi.
"Hắn khởi đầu đúng là rất muộn, nhưng chúng ta chỉ đi theo tốc độ của người bình thường, còn hắn chính là đang dùng toàn lực mà chạy."
Nhưng ngay lúc này, một giọng nữ vang lên, từng tiếng từng tiếng một.
Tạ Nhu đã lên tiếng.
Ánh mắt cô chưa bao giờ rời khỏi Đinh Ninh.
Đinh Ninh đang cắt thịt trên lưng rắn mối, lưng của nó là chỗ thịt dày nhất, thô nhất, khó ăn nhất, nhưng cũng sạch sẽ và an toàn nhất.
Lấy một ít thịt, trích một ít máu, dùng vải bố và nhánh dây bọc thịt cột lên lưng, Đinh Ninh vội vàng chạy đi.
Tảng thịt nặng chỉ hơn mười cân, nhưng vì thân thể hắn vốn nhỏ gầy, vừa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền