ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Vương Triều

Chương 834. Q8 - Chương 162: Hợp thời

Chương 834: Q8 - Chương 162: Hợp thời

Bông tuyết rất nhẹ rất mềm, nhưng chồng chất dày, lại hiện ra hương vị hoàn toàn khác biệt, thanh âm cành cây bẻ gãy nối liền không dứt trong rừng.

Không chỉ có cành khô, những thân cây ngày thường tán càng mở rộng, phân nhánh càng nhiều ngược lại thừa nhận càng nhiều sức nặng, thường thường dao động ở trong gió nhẹ, sẽ khó có thể thừa nhận mà đột nhiên bị bẻ gãy, lộ ra chỗ đứt gãy mới mẻ đến cực điểm.

Diệp Tân Hà đầu đội nón lá bằng trúc vàng cũ kỹ, chân mang giày cỏ, đi trên đường trên núi tuyết.

Tuyết đọng trên đường núi đã dày, đạp vào không qua mắt cá chân, cho dù là thợ săn trong núi cũng đã đóng cửa không ra, trong núi chỉ còn một mảnh lạnh lẽo, vạn vật đều tĩnh lặng.

Trong sơn cốc có một tiểu viện dùng củi khô làm tường rào, cũng có vẻ lung lay sắp đổ trong tuyết, nhưng trong ống khói bằng vỏ cây trên mái hiên lại có khói, bên trong nhà có ánh lửa, lại làm cho người ta có cảm giác ấm áp.

Diệp Tân Hà như từ xa đến thăm bằng hữu, nhưng không ngờ lại gặp tuyết rơi dày, y không nhanh không chậm đi tới trước tòa tiểu viện này, đẩy cửa tòa viện đơn sơ ra, đi vào tiểu viện.

Bên trong nhà gỗ có vẻ có chút yếu ớt trong gió tuyết lại cực kỳ đơn sơ, ngoại trừ một cái võng da thú ra, chỉ có một cái bếp đá, bên trên đặt một cái nồi đá.

Trên vách tường đầy kẽ hở là gạo nếp, thịt khô, các loại nấm khô và một số rau dại để làm gia vị nêm nếm được treo đầy, cực kỳ phong phú.

Ngọn lửa trong bếp đá cũng không tính là vượng, một ít củi khô đã biến thành than đỏ bừng, chiếu sáng nửa khuôn mặt của chủ nhân căn nhà gỗ này.

Đây là một người thợ săn trung niên.

Ít nhất so sánh với thợ săn bình thường, cho dù cùng ở trong căn phòng tồi tàn như vậy, trang phục của gã như thế cũng có vẻ rất sạch sẽ, thậm chí có thể nói là rất tinh khiết.

Quần áo của gã cũng được bao phủ bởi tro bụi và khói bếp, nhưng tất cả những vết tích này đều rất mới.

Bởi vì theo hô hấp của gã, luôn có một ít lực lượng kỳ thổi tung bụi bặm trên người gã bay ra.

Làn da của gã trong ánh lửa chiếu rọi, có một loại sáng bóng như ngọc bích, lấp lánh ánh huỳnh quang.

Lúc này gã đang nấu một món canh rắn, thịt rắn không ngừng quay cuồng trong cháo gạo thanh đạm như bạch ngọc, hiện tại vừa mới bỏ thêm vào một ít rau dại khô xắt nhỏ như ngọc xanh, gã đang cầm một cái thìa gỗ chậm rãi đảo, rất là kiên nhẫn.

Một loại canh được nấu kỹ mới có mùi thơm cùng vị ngọt nhẹ nhàng tươi mát, giống như ánh lửa ấm áp, thậm chí có thể làm cho người ta tạm thời quên đi hàn ý.

- Canh rắn mùa đông, hình như có chút không hợp thời.

Diệp Tân Hà hơi nhướng mày, y ngồi xuống đối diện tên thợ săn trung niên này, hơ ấm một đôi giày cỏ của mình, đồng thời nhìn nồi canh rắn kia, chậm rãi nói.

Nghe những lời này của y, người thợ săn trung niên này mỉm cười, nói:

- Đây là rắn hoa cúc độc đáo trong núi quận Ngư Dương, vốn nuốt mầm non hoa cúc khi loại hoa này nở rộ trên núi, là thời điểm chúng nó mập mạp nhất, nhưng quá béo sẽ dẫn đến ngấy, như ăn cho qua bữa, cho nên chân chính theo đuổi cực hạn của mỹ vị, kỳ thật tốt nhất chính là mùa đông, thịt nạc mà nhẵn nhụi, tươi ngon đến cực điểm,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip