Chương 851: Q8 - Chương 179: Thành toàn
Trường Lăng có chút hỗn loạn.
Những vọng lâu sừng sững như người khổng lồ đã sụp đổ hơn phân nửa trong một đêm đó, thậm chí ngay cả tường thành mới xây dựng cũng sụp đổ rất nhiều chỗ.
Hoàng đế Nguyên Vũ ở Quan Trung, quân đội chủ lực của Đại Tần đều toàn lực đuổi giết quân đội hai nước Yến Tề đang tan rã.
Lúc Triệu Cao rời khỏi Hoàng cung cũng chỉ dùng xe ngựa cực kỳ tầm thường, không có quyền quý nào lúc này sẽ quan tâm hành động của một vị y quan như vậy.
Ngoại trừ một người.
Một chiếc xe ngựa cũng rất bình thường đến bên cạnh xe ngựa của Triệu Cao, người ngồi trong chiếc xe ngựa này là Trần Giám Thủ của Giám Thiên Ty.
Trong toa xe ngựa tầm thường, bởi vì hắn tồn tại mà tràn ngập một loại khí tức âm u khó tả, dường như trong không khí có vô số cây rêu vô hình đang sinh trưởng.
- Ngươi muốn làm gì?
Trần Giám Thủ rất trực tiếp hỏi.
- Ngươi rời khỏi Trường Lăng, có thể bảo đảm không ai biết được hay không, nếu như không thể, vậy cũng không cần đi theo ta.
Triệu Cao trả lời câu này.
Trần Giám Thủ nhíu mày, nói:
- Trường Lăng hiện nay có rất ít người rời khỏi mà Giám Thiên Ty không biết, nhưng người của Giám Thiên Ty rời đi lại rất ít người có thể biết, về phần ta, nếu ta muốn rời đi thì sẽ không ai biết được.
Triệu Cao cực kỳ đơn giản nói:
- Vậy thì đi theo.
Trần Giám Thủ không hỏi nhiều, đợi đến khi ra khỏi Trường Lăng, dọc theo con đường ven sông Vị Hà xuyên qua vùng ngoại ô, Triệu Cao lúc này mới nói:
- Giết Trịnh Tụ.
......
Khi chân nguyên trong cơ thể biến mất, tất cả chức năng của thân thể đều suy nhược, bao gồm cả nhận biết.
Nhận biết của Trịnh Tụ trở nên yếu đi rất nhiều.
Khi nàng cảm giác được khí tức của một ít người tu hành, đã có tiếng bước chân vang lên bên ngoài phòng ngủ của nàng.
Cỗ khí tức gần với nàng nhất cũng thực sự rất quen thuộc với nàng.
Hô hấp của nàng bắt đầu không khoái.
Cả thế giới dường như trở nên tối tăm, giữa ngực và phổi của nàng dường như đang có rêu xanh sinh trưởng.
Cánh cửa dễ dàng biến mất.
Giống như phong hóa mục nát, biến thành bụi bặm.
Trịnh Tụ từ trên giường ngồi dậy, nàng nhìn Trần Giám Thủ ở cửa, rốt cục xác định không phải nhận biết của mình xảy ra vấn đề.
Nàng có chút không biết làm thế nào, bởi vì cho tới bây giờ nàng cũng không nghĩ tới, người xuất hiện ở nơi này vậy mà là Ty thủ Giám Thiên Ty.
Trần Giám Thủ nhìn thấy nàng lần đầu tiên, tâm thần cũng sinh ra chấn động kịch liệt.
Hắn nhìn vết thương đáng sợ trên mặt, nhìn da thịt nàng đổi màu, hắn cũng chưa bao giờ nghĩ tới nữ chủ nhân Trường Lăng cao cao tại thượng kia lại có một ngày biến thành bộ dáng này.
Nhận biết của Triệu Cao thoái hóa còn lợi hại hơn so với Trịnh Tụ, thân thể y cũng dần dần trở nên không kém gì người bình thường.
Sau khi Trần Giám Thủ khóa chặt căn viện này thì hắn mới đi theo, song khi đi qua cái giếng kia, y vẫn ngửi được mùi máu tươi, cảm giác được những thi thể trong giếng.
Lại nghĩ đến một ít tin tức ven đường truyền tới, y biết thôn xóm bị tàn sát kia cũng nhất định có liên quan đến Trịnh Tụ.
Vậy người nhà thực sự của chính mình thì sao?
Lúc trước có phải cũng bị người của quận Giao Đông giết chết trong lúc lơ đễnh như vậy hay không.
Không mang theo bất kỳ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền