Chương 853: Q8 - Chương 181: Cô độc
Nghe được mấy câu này của Tạ Trường Thắng, Đinh Ninh chỉ cười cười, nói:
- Nếu không đánh cược?
- Ngươi cho rằng ta ngu ngốc sao.
Tạ Trường Thắng lập tức lắc đầu,
- Ngay cả Trịnh Tụ cũng không đám đánh cược với ngươi, sao ta lại dám ta đánh cược?
Mặc dù gã kiêu ngạo, nhưng cũng tự hiểu rõ bản thân mình.
Mặc dù Trịnh Tụ thảm bại, nhưng không thể phủ nhận nàng thực sự là kiêu hùng hiếm thấy từ thiên cổ tới nay, không phải là người mà gã có thể so sánh, hơn nữa sau khi Trịnh Tụ thắng Vương Kinh Mộng xưa kia, đến hiện tại mới thảm bại.
Gã đương nhiên sẽ không cảm thấy mình hơn Trịnh Tụ.
- Vậy ta sẽ chờ kịch hay mở màn.
Trước khi rời đi, Tạ Trường Thắng nhìn cánh đồng tuyết ở đất Yến thở dài một tiếng,
- Thật sự là tịch mịch như tuyết, tùy tiện tiêu tiền bừa bãi liền thay đổi cục diện thiên hạ, cuối cùng bị ghi vào sử sách.
- Ít ở đó làm ra vẻ, tự biên tự diễn.
Đinh Ninh vừa tức giận vừa buồn cười, tiện tay cuốn lên một nắm tuyết, ném nó ra ngoài, hung hăng đập gã bổ nhào một cái.
- Trong sử sách sẽ ghi lại, ta là người duy nhất có thể cầm cự một chiêu trên tay Vương Kinh Mộng, hơn nữa còn không hề chịu một chút thương tích.
Tạ Trường Thắng ăn một ngụm tuyết, cũng không quay đầu lại, cười hắc hắc, khoát tay áo với Đinh Ninh.
Đinh Ninh nhìn bóng lưng gã, thu liễm ý cười, trong đầu lại xuất hiện thân ảnh Tịnh Lưu Ly.
Tạ Trường Thắng và những tài năng trẻ tuổi mà hắn quen thuộc, mặc dù không bị trói buộc như thế nào, nhưng vẫn luôn tuân thủ rất nhiều quy củ trên thế gian này.
Nhưng Tịnh Lưu Ly lại không giống.
Miễn nàng nghĩ là đúng, nàng sẽ không quan tâm đến bất kỳ quy tắc nào.
Đây là thứ khiến hắn thực sự lo lắng.
......
Ở Trường Lăng nhiều năm trước, hắn nhìn người không chính xác.
Nhưng trầm luân nhiều năm trong bóng tối, sau khi được sống lại, hắn nhìn người rất chuẩn.
Trực giác của hắn cũng rất chính xác.
Tịnh Lưu Ly - người mà hắn đang lo lắng hiện tại cũng đang ở dưới gốc cây đào.
Cây đào vào mùa đông đã sớm héo đến nỗi ngay cả một mảnh lá cây cũng không còn, nhưng cây đào này đã rất xưa, rất lớn, lại mọc ở bên bờ hồ nhỏ yên tĩnh, cho nên mang đến một loại cảnh trí cổ xưa tráng lệ.
Thương thế của nàng vẫn chưa hồi phục, lúc này mặc áo bông dày, sắc mặt có chút xanh mét, thoạt nhìn không có quá nhiều khác biệt với những thiếu nữ bình thường thân thể suy nhược kia.
Độc Cô Bạch nhìn Tịnh Lưu Ly ngồi dưới gốc cây đào, gã không rõ nàng đang suy nghĩ cái gì.
Phía sau gã là một cái lầu trúc, nhỏ mà tinh xảo, tất cả vật tư đều rất chú ý, bao gồm cả nồi sắt gã dùng để nấu cháo lúc này đều là Thiên thiết đến từ bên ngoài Âm Sơn, mà thìa bạc dùng để khuấy cháo lại xuất phát từ Thiên Công cư của Sở cảnh.
Gian công xưởng này không có liên quan đến chiến tranh, sản xuất đều là một ít đồ vật đối với người tu hành mà nói là vô dụng, nhưng hữu dụng trong việc ăn uống sinh hoạt của một ít quý tộc.
Tỷ như trong Phù văn khắc trên thìa bạc này sẽ tự nhiên giải phóng ra một ít nguyên khí.
Nguyên khí này sẽ làm cho nồi cháo được đảo càng thêm đồng đều, hạt gạo càng không dễ dàng bị nghiền nát, cháo gạo nấu ra càng thêm thơm nồng mà trong suốt.
Cháo vừa mới sôi trào,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền