ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Vương Triều

Chương 862. Q8 - Chương 190: Chén rượu

Chương 862: Q8 - Chương 190: Chén rượu

Bị phế?

Tô Tần cảm thấy giọng nói của Trương Nghi rất xa xôi.

Nhưng thật lâu sau khi Trương Nghi đã nói xong câu đó, âm thanh này vẫn còn không ngừng chấn động trong tai hắn, khiến tinh thần hắn có chút hoảng hốt.

Đây là chuyện thật sự đã xảy ra sao?

Đây là thế giới chân thật sao?

Hắn cảm thấy toàn bộ cơ thể rất nhẹ, bồng bềnh như trên mây, không giống là chân thật.

Nhưng nếu không phải là chân thật, thì tại sao trái tim mình lại đau đớn như vậy?

So với khi tay hắn bị phế bỏ năm đó còn đau hơn?

Hắn giật mình giơ tay lên.

Khí huyết trong hai tay hắn đã bị thiêu đốt hơn phân nửa, vô cùng khô héo, cho dù là bàn tay còn nguyên vẹn kia thì cũng giống như tay của một lão già đã gần đất xa trời.

Hắn nở nụ cười giống như một thằng ngốc.

Rất nhiều lúc, sư huynh Trương Nghi ở trong mắt hắn không khác gì kẻ ngốc.

Nhưng hôm nay, khi hắn đắc ý nhất, lại thua một kẻ ngốc như vậy?

Hơn nữa trận chiến này là một trận quyết đấu công bằng, không có bất cứ kẻ nào nhúng tay vào.

- Tuy thương thế của ngươi nặng, nhưng rời xa những phân tranh này, ngươi chỉ cần an tâm dưỡng thương thì cũng có thể sống thật tốt.

Nhìn Tô Tần cười như kẻ ngốc, Trương Nghi có chút không đành lòng, nhẹ giọng nói.

- Sống tốt?

Tô Tần nở nụ cười thê lương:

- Ta vốn đã là người đứng đầu giới tu hành Đại Tề. Ta sắp chưởng quản vương triều nước này.... Ta kiêm thêm thủ đoạn sở trường của mười hai Vu Thần thủ, Tề Tư Nhân cùng Tiên Phù tông, cả đời vô song... Nhưng cứ như vậy phế đi... Ngươi nghĩ ta có thể sống tốt sao?

- Không cần quan tâm đến hắn làm gì.

Mộ Dung Tiểu Ý đi tới bên cạnh Trương Nghi, đưa cho y một viên đan dược chữa thương, ánh mắt căm hận nhìn Tô Tần đang điên cuồng:

- Ở trong mắt hắn vốn không có đồng môn hay người xa lạ, bất kể ngươi hay là Đinh Ninh đều không có gì khác nhau, đối với loại người coi tất cả mọi người là địch, giẫm người khác để bò lên trên, hoàn toàn không đáng nói chuyện bằng hữu hay đồng môn. Nếu hắn đã không kính trọng ngươi, chưa bao giờ coi ngươi là sư huynh, ngươi cần gì phải quan tâm đến hắn?

Trong lòng Trương Nghi trầm xuống, suy nghĩ một chút rồi nghiêm túc trả lời:

- Cho dù là một người qua đường không liên quan, ta cũng luôn có chút không đành lòng, cũng luôn mong hắn có thể sống thật tốt.

- Thương hại? Giống như thương hại một người qua đường?

Tô Tần thống khổ gian nan ngẩng đầu, hắn chậm rãi đứng lên, thân thể lắc lư, lần nữa nặng nề ngã xuống đất. Nhưng sau một khắc, hắn lại phát ra một tiếng gào thét như dã thú, sau đó lại đứng lên.

- Ngươi sẽ không bao giờ hiểu rõ, thứ thực sự đánh bại ta là cái gì?. Chính là người như ngươi có thể đánh bại ta, có thể thương cảm ta, mới khiến ta thực sự tuyệt vọng.

- Người như ta, vĩnh viễn sẽ không sống an phận như ngươi, hoặc là đứng ở chỗ tuyệt cao ngắm phong cảnh, hoặc là oanh oanh liệt liệt nhảy xuống vách núi chết đi.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Trương Nghi, Tô Tần đi về phía một mảnh phế tích.

Ở nơi đó có một cái lỗ.

Lúc trước nơi đó từng có một cái giếng, từng được Trịnh Tụ dùng để ném xác.

Trong lúc hắn và Trương Nghi chiến đấu, thành gạch của cái giếng này đã bị chấn thành mảnh vụn, ngay cả nước giếng cũng đã bị nguyên khí

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip