Chương 872: Q8 - Chương 200: Hiện tóc bạc
Vương Thái Hư hiện tại cũng không hề hư nhược.
Mấy năm rời khỏi Trường Lăng, y cũng giống như Triệu Nhất tiên sinh danh chấn thiên hạ ngày xưa, dường như khiêm tốn quá mức, không có tiếng tăm gì.
Có lẽ khi tất cả bụi bặm lắng xuống, ghi lại những năm tháng vương triều kịch biến này, cũng sẽ không có một câu nói của y, nhưng cho dù là ngay cả một người trẻ tuổi mắt cao hơn đầu như Tạ Trường Thắng, trong lòng cũng rất rõ ràng y có tác dụng gì ở trong đó.
Bạch Sơn Thủy, Triệu Tứ là đại nghịch, Ô Thị và Đông Hồ, cùng với các tướng lĩnh lưu vong của vương triều Đại Sở, và người của Ba Sơn Kiếm Tràng, những người này đều là những người được vương triều Đại Tần quan tâm nhất.
Những người thân thiết với những người này cũng dễ dàng bị những Tu hành giả của vương triều Đại Tần phát hiện.
Có thể xâu chuỗi những người này lại, có thể làm tin tức qua lại linh thông, có thể hỗ trợ bố cục điều động rất nhiều thứ, hơn nữa còn làm tuyệt đối bí mật, đây vốn là chuyện cực kỳ khó khăn.
Nhưng Vương Thái Hư đều xử lý cực tốt rất nhiều chuyện trong này.
Giống như sự khiêm tốn và vô danh của y, đó là bằng chứng tốt nhất.
Một số người có đôi mắt sáng, nhưng họ có xu hướng nhắm mắt làm ngơ trước một số việc.
Một số người bị mù, nhưng họ lại thấy cực kỳ rõ ràng.
Trong đoàn thương đội này, Triệu Nhất là người đầu tiên cảm nhận được sự xuất hiện của Đàm Đài Quan Kiếm.
Thương đội dừng lại.
Người quản xe ngựa đội buôn này chính là dân vùng biên giới của Sở cảnh, có rất nhiều năm kinh nghiệm làm mã tặc.
Biết đây là khách quý từ xa mà đến, hắn và thủ hạ dùng lễ tiết long trọng nhất, săn một con dê rừng, sau đó nhanh chóng bắt đầu nướng nguyên con.
- Gần đây rất kỳ quái, đi tới đâu cũng có món ngon đặc biệt chờ ta.
Nhìn dê nguyên con đang quay trên đống lửa, Đàm Đài Quan Kiếm lấy ra bản mệnh kiếm của Triệu Tứ, đưa cho Triệu Nhất ở trước mặt:
- Chỉ sợ ngươi không thể tưởng tượng được, Triệu Tứ tiên sinh tự tay nấu canh rau cho ta.
- Ngay cả Bạch Sơn Thủy cũng nhàn rỗi, làm một cái lầu trúc nhỏ bên hồ, nói không chừng muốn làm vợ hiền mẹ thảo, sư muội ta tự tay nấu canh mời ngươi, cũng không có gì ngạc nhiên.
Triệu Nhất có vẻ gầy đi một chút, cũng không còn vẻ sắc bén như trước.
Nếu hắn và người đọc sách như Vương Thái Hư cùng ngồi một chỗ thì gần như không nhận ra sự được khác biệt.
Nhưng khi nhận được thanh kiếm này, ở sâu trong khí hải của hắn lại có một loại khí tức giống như núi lửa bắt đầu khởi động không thể ngăn cản vang vọng, ngọn lửa trên đống lửa ở một bên chợt mãnh liệt hơn mấy phần.
Ngựa trong thương đội có chút kinh hãi, khiến hán tử giữ ngựa phát ra một trận hô lớn.
- Thật ra thanh kiếm bản mệnh này vốn đã rất mạnh, thậm chí đã tiếp cận khí tức vô hạn của sư tôn năm đó.
Ngón tay Triệu Nhất vuốt ve thân kiếm, mang theo một tia lửa kỳ dị, sáng lấp lánh ánh vàng bạc:
- Hơn nữa phôi kiếm càng tốt, đây hẳn là công lao của Trịnh Tụ.
- Lúc ngươi mang thanh kiếm này đến, ta đã biết dụng ý của nàng là muốn đưa kiếm này cho Trịnh Tụ mượn, chỉ là ngay từ đầu ta không cảm thấy mình có thể làm cho nó trở nên mạnh hơn.
Triệu Nhất cười với Đạm Đài Quan Kiếm:
- Nhưng khi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền