Chương 892: Q8 - Chương 220: Cảm giác hối tiếc
Đạo kiếm quang này rất kỳ diệu, rất giống đạo kiếm ý của Mặc Thủ Thành.
Kiếm quang sinh ra từ trên mây, sau đó liền có thể tập trung mục tiêu ở đâu đó mà ánh mắt khóa chặt, như tường lớn vô hình trấn xuống.
Nhưng đạo kiếm quang này của Đinh Ninh lại không mang theo chút khí tức nào, thậm chí làm cho tất cả mọi người ở đây đều không cảm nhận được sát ý.
Không có sát ý thì sẽ không có dấu vết để tìm ra, lúc tới sẽ lặng yên chiếm cứ tiên cơ.
Huống chi trong đạo kiếm quang này, trộn lẫn rất nhiều lực lượng mà bọn họ chưa từng chạm tới.
Đám người Bạch Sơn Thủy đều lập tức trở nên nghiêm túc.
Phản ứng của A Phòng cung trong tầm mắt cũng rất kỳ diệu.
Khi đạo kiếm quang nhàn nhạt này tiếp cận nóc cung điện, trong quần thể cung điện yên tĩnh vang lên một thanh âm hùng vĩ.
Có rất nhiều tiếng gió sắc bén từ dưới cung điện tỏa ra, tự nhiên nghênh đón đạo kiếm quang kia.
Những luồng gió này vô hình, nhưng lại sắc bén như lưỡi dao kim loại chân chính, trong cảm giác của mọi người, những luồng gió này hình thành tám tên người sắt khổng lồ, vươn bàn tay ra nắm lấy đạo kiếm quang kia.
Trong nháy mắt tiếp theo, không có bất kỳ va chạm kịch liệt và nổ tung nào.
Đạo kiếm quang nhàn nhạt mà cực kỳ cường đại kia cứ như vậy biến mất, theo tiếng gió tiêu ẩn lưu tán ở trong phiến cung điện này.
- Địa Sát trận.
Đinh Ninh nhíu mày, nhẹ giọng nói.
- Ý ngươi là sao?
Bạch Sơn Thủy khó hiểu.
- Còn nhớ rõ Cô Sơn Kiếm Tàng không?
Đinh Ninh quay đầu nhìn cô nói:
- Ngươi vì Cô Sơn Kiếm Tàng mà vào Trường Lăng, kỳ thật Cô Sơn Kiếm Tàng cũng giống như Địa Sát trận của A Phòng cung này, là lợi dụng địa mạch xây dựng trận thế, khác biệt chính là, Cô Sơn Kiếm Tàng là dẫn uy lực địa mạch, một khi vận dụng thì mặt đất hủy diệt, mà trận thế nơi này chỉ sợ là sẽ lặng lẽ tiêu trừ thiên địa nguyên khí tập kích vào ở địa mạch phía dưới.
- Vì vậy đây là một cái mai rùa đen?
Bạch Sơn Thủy nghe hiểu, khẽ cười mỉa mai.
- Hẳn là nguyên khí thiên địa mà người tu hành triệu tụ mà đến sẽ tiêu tan vô hình ở bên trong đó?
Dạ Sách Lãnh nhìn Đinh Ninh, nghiêm túc hỏi.
Đinh Ninh gật đầu.
- Đó cũng là một cái mai rùa đen.
Bạch Sơn Thủy càng thêm châm chọc:
- Dù sao hắn cũng không dám đi ra.
Những đám mây trên bầu trời yên ắng trở lại.
- Cái mai rùa đen này rất thích hợp với hắn.
Triệu Tứ nhìn cung điện kia, nhịn không được lắc đầu, nhẹ giọng nói,
- Dù sao cả đời này hắn cũng luôn thích giấu ở phía sau màn, để cho người ta đánh nhau ngươi chết ta sống, mà hắn luôn giành được chuyện tốt, bêu danh lại muốn cho người ta cõng, trên đời nào có chuyện tốt như vậy.
Đạm Đài Quan Kiếm cũng nhìn cung điện kia nhưng không nói lời nào.
Nhân quả báo ứng dường như là chuyện rất mờ mịt.
Nhưng ân oán của Trường Lăng từ rất nhiều năm trước đến bây giờ, tất cả dường như đang chứng minh điều này thực sự tồn tại.
......
Trong A Phòng cung rất bình tĩnh.
Đạo kiếm quang nhàn nhạt kia phảng phất chưa bao giờ xuất hiện.
Nhưng trong nhận biết của Nguyên Vũ ở trong tẩm cung màu đen, đạo kiếm quang kia lại rõ ràng đến cực điểm.
Nguyên khí dao động trên bầu trời đã hoàn toàn tiêu tan, nhưng không khí trong tẩm cung màu đen này lại sền
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền