ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiếm Vương Triều

Chương 902. Q8 - Chương 230: Một trận chiến đã trễ

Chương 902: Q8 - Chương 230: Một trận chiến đã trễ

Không ai biết được hiện tại y cần một thanh kiếm là muốn làm gì.

Nhưng trong mắt những quân sĩ và Tu hành giả vẫn trung thành với y như trước, cho dù y cứ như vậy tự sát chết đi, cũng có thể bảo toàn một ít thể diện.

Cho nên một gã Tu hành giả đứng im ở bên cạnh y trầm mặc đưa tới một thanh kiếm.

Nguyên Vũ cầm thanh kiếm này.

Trong nháy mắt khi tay y cầm thanh kiếm này, dường như có chút sức sống trở lại trong cơ thể y.

Thế nhưng bàn tay của y lại bắt đầu run rẩy.

- Quá nặng.

Y nhìn thanh kiếm này, lắc đầu,

- Kiếm phải nhẹ một chút.

Thanh kiếm này tên là "Thanh Tuyệt", cũng không phải là kiếm chế theo hình thức của vương triều Đại Tần, nhưng trong thế giới của người tu hành, trọng lượng của thanh kiếm này cũng không tính là nặng.

Những quân sĩ và Tu hành giả chung quanh vẫn không rõ y đang suy nghĩ cái gì, nhưng nghe được những lời này của y, vẫn có hơn mười thanh kiếm đưa lên.

Trong những thanh kiếm này có đoản kiếm mỏng như cánh dế, có như ngón tay mềm mại dài ba thước, cũng có trường kiếm bảy thước, nhưng thân kiếm cực kỳ mỏng manh, sức nặng chỉ bằng một phần kiếm bình thường.

Nguyên Vũ nhìn thoáng qua những thanh kiếm này, cầm một thanh trường kiếm màu vàng khô héo trong đó.

Thanh kiếm này tên là "Huyền Mộc", dùng một loại gỗ kim cương ở nơi cực hàn chế thành, sau khi mài giũa thì mức độ sắc bén có thể so với tinh kim, nhưng sức nặng lại chỉ bằng một phần ba kiếm Huyền thiết tầm thường.

Nguyên Vũ cầm lấy thanh kiếm, sau đó y đứng lên.

Thanh kiếm này đối với y lúc này mà nói rất giống một cây gậy, nhưng khi y đứng lên, ngừng run rẩy, trong ánh mắt những quân sĩ cùng Tu hành giả xung quanh nhìn y vẫn nhiều kính nể cùng tán thưởng như trước.

Hiện tại trong cơ thể Nguyên Vũ đã không có bất kỳ chân nguyên nào, đối với thế giới của người tu hành mà nói, y chính là một phế nhân, nhưng mặc dù như vậy, tư thái cầm kiếm của y và loại khí độ dùng kiếm này, vẫn rất ít người có thể sánh bằng như trước.

Nguyên Vũ vung kiếm.

Trong không khí vang lên tiếng ô ô rất nhỏ.

Khoảng trống trong ánh mắt Nguyên Vũ lại biến mất thêm một chút, y tựa như có thêm một chút sức sống, cười cười tự giễu,

- Một kiếm này tên là Thiên Khoảnh Phong, lấy tu vi của Quả nhân ngày xưa, cho dù là một tòa cung điện cũng sẽ bị hất bay ra ngoài, không nghĩ tới hiện tại chỉ có thể mang theo tiếng gió như chó già nức nở.

Những quân sĩ và Tu hành giả phía sau y đều thầm cảm thấy thê lương, có vài người thậm chí còn khóc nức nở.

- Các ngươi đi đi.

Nguyên Vũ lại rất nhẹ nhàng khoát tay áo, ý bảo những quân sĩ cùng Tu hành giả này rời đi.

- Thánh thượng!

Những quân sĩ cùng Tu hành giả này kinh hãi, đồng loạt ngẩng đầu lên.

- Các ngươi lưu lại còn có ý nghĩa gì nữa?

Nguyên Vũ lại chỉ khoát tay áo, khẽ cười,

- Cuối cùng còn không phải là chuyện giữa ta và hắn?

Một gã Tu hành giả nghe ra ý trong lời nói của Nguyên Vũ, động dung nói:

- Thánh thượng, ngài muốn cùng Đinh Ninh...

Nguyên Vũ nhìn gã một cái, gật đầu, cắt ngang lời nói của gã.

Ai cũng có thể thấy được tâm ý của y đã quyết.

Ai cũng có thể thấy rằng y không muốn nói chuyện nhiều nữa.

Những quân sĩ cùng Tu hành giả này không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip