Chương 92: Q2 - Chương 8: Ta không theo quy củ nào cả
Tuyết rơi khiến Trường Lăng trở nên lạnh thấu xương, dù trên trời không hề có tuyết bay, nhưng mái nhà và mặt đường nào cũng bị tuyết đọng dày, theo thời gian tạo thành lớp băng cứng ngắc.
Bên trong Thần Đô Giám khá ít người đi lại, vì đi trên lớp băng cứng và trơn rất khó khăn, trên lớp băng có một dãy những dấu chân ấn lõm xuống, nhưng người để lại những dấu chân ấy thì không biết đã đến nơi nào, khiến cho Thần Đô Giám càng thêm âm trầm.
Ngẫu nhiên có vài âm thanh như đang kêu mà bị bịt miệng, ngắc ngứ mà thảm thiết từ đâu đó vang lên, quanh quẩn trên đường, rồi nhanh chóng biến mất.
Trần Giám Thủ vẫn bộ dáng chán chường muôn thuở, khẽ phất tà áo choàng đỏ rực, chậm rãi bước trên lớp băng, dáng người gầy gò như một cây lựu héo, chẳng ai tin được lại là một vị đại nhân của Đại Tần vương triều.
Lão bộc đánh xe vừa già lại câm điếc đã chờ sẵn ngoài cửa Thần Đô Giám, hắn không nói bất kỳ lời nào, lão bộc cũng không múa máy tay chân gì, sau khi hắn trèo vào trong thùng xe, chiếc xe lập tức lăn bánh chạy loanh quanh khắp Trường Lăng như không hề có mục đích.
Trần Giám Thủ cúi đầu như đang ngủ, nhưng một lúc sau, hắn ngẩng đầu lên, kéo màn xe.
Chiếc xe ngựa đã dừng lại bên hông một bờ tường cao.
Lúc hắn vén rèm xe, những luồng Thiên Địa nguyên khí đã vô thanh vô tức từ cơ thể hắn nhu hòa thấm ra.
Cả một tiếng gió cũng không có, những tầng tầng ánh sáng lấp lánh như thủy tinh hội tụ quanh người hắn, như những chiếc gương, chiết xạ ánh sáng chung quanh.
Hắn rõ ràng mặc áo choàng màu đỏ thẫm, nhưng lúc này lại chẳng khác gì trong suốt, không ai nhìn thấy hắn và chiếc xe ngựa, quanh chiếc xe như đã được hoàn toàn phong bế.
Sau đó hắn bay lên, lướt qua tường cao, nhảy vào trong nội viện.
Trong nội viện là một hoa viên đã tàn lụi dưới trời tuyết rơi.
Trần Giám Thủ đi xuyên qua hoa viên, đi vào hành lang gấp khúc.
Đến lúc này những vầng sáng thủy tinh bên ngoài người hắn mới từ từ biến mất, thân ảnh hắn như quỷ mị, từ trong không khí từ từ lộ ra.
Hắn đi dọc theo hành lang gấp khúc thẳng về phía trước, đi tới hậu viện, tới một thư phòng.
Hắn không hề che giấu tiếng bước chân của mình.
Trong thư phòng có một người trung niên râu dài, dáng vẻ như thư sinh đang ngồi, y mặc một chiếc áo bào bằng vải bông màu xám, đang hí húi mài mực, chắc y định viết thư nhưng vì trời lạnh quá, mực chưa mài ra được.
Người trung niên râu dài đã nghe thấy tiếng bước chân, nhưng y không hề ngừng tay, vì đối với y, trong Trường Lăng có rất ít người có thể gây nên được uy hiếp cho y.
Nhưng những người ấy, cần gì phải dùng cách thức này để xuất hiện trước mặt mình?
Nên lúc Trần Giám Thủ dừng bước, y cười nhạt:
"Bên ngoài lạnh lắm, tới cũng tới rồi, không cần chờ ở bên ngoài."
Trần Giám Thủ không hề nhúc nhích, nhưng cửa thư phòng bị khí tức trên người hắn đẩy mở ra.
Người trung niên nheo mắt, mở miệng định nói, nhưng nhìn thấy chiếc áo choàng đỏ thẫm của Trần Giám Thủ, cảm nhận được khí tức kỳ dị pha trộn giữa chán chường và lo lắng của hắn, nét mặt y cương cứng.
"Ngươi. . . Ngươi là Thần Đô Giám. . ." cả lưỡi y cũng trở nên cứng ngắc.
"Đúng vậy."
Trần Giám Thủ chỉ trả lời đúng hai chữ.
Mặt người trung niên không còn chút máu.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền