Chương 100
A Kiều đưa tiểu Mạnh Chiêu đến ở trong phủ tướng quân đón năm mới. Từ cuối tháng chạp đến ngày 4 tháng giêng, Tiết Ngao và Mạnh thị đi ra ngoài xã giao, trong phủ tướng quân yên tĩnh, A Kiều thoải mái như ở nhà mình. A Kiều biết, Dượng và cô mẫu cố ý sắp xếp để nàng ở thêm mấy ngày, bởi dượng và cô mẫu sẽ mở tiệc ở nhà vào ngày 6 tháng giêng, ngày nghỉ cuối cùng của các quan viên.
Sau bữa trưa ngày 4, A Kiều chuẩn bị dẫn Mạnh Chiêu về nhà. Mạnh thị không khách khí với chất nữ, chỉ hẹn ngày 14 tháng giêng sẽ đón hai mẹ con A Kiều đến phủ tướng quân đón tết Nguyên Tiêu. A Kiều cười đồng ý.
Về đến nhà, A Kiều mới biết Thẩm Anh và Thúy Nương đã đến tìm nàng, họ để lại lời nhắn với nha hoàn rằng sẽ trở lại vào ngày 8. Sau hai năm từ biệt, A Kiều rất nhớ bọn họ.
Cô mẫu chuẩn bị mở tiệc, A Kiều cũng có chuyện cần làm. Nàng và các nha hoàn lau chùi cửa hàng tỉ mỉ, trưng bày lại các loại hoa lụa và đồ thêu đã cất năm ngoái, chuẩn bị sẵn sàng để sáng ngày 7 sẽ mở cửa buôn bán trở lại.
Đúng ngày 8, Thẩm Anh và Thúy Nương thật sự đến, đi vào từ cửa sau. Thu Trúc tới truyền lời, A Kiều mỉm cười đi ra hậu viện đón khách.
Cố nhân gặp nhau, Thẩm Anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, còn Thúy Nương thì đỏ mắt nhào vào lòng A Kiều, nước mắt lưng tròng:
"Tiểu... A Kiều tỷ tỷ, ta rất nhớ tỷ!"
Thẩm Anh và A Kiều đã từng hợp tác làm ăn, cũng có mối quan hệ tiểu tẩu và tiểu cô. Nhưng ở Triệu gia, Thúy Nương mới là người ở chung với A Kiều lâu nhất, và A Kiều lại đối với nàng rất tốt. Khi A Kiều rời đi, Thúy Nương cũng là người khóc nhiều nhất và nhớ A Kiều nhất.
A Kiều ôm đầu Thúy Nương, mỉm cười bảo các nha hoàn dẫn tiểu Mạnh Chiêu đi vào viện chơi. Sau khi bọn nha hoàn rời đi, A Kiều nhìn Thẩm Anh, rồi nhìn Thúy Nương. Một người đã trở thành đại cô nương mười tám tuổi, tuy đã trải qua những thay đổi bi thảm trong nhà khi phụ thân qua đời nhưng luôn tự tin và lạc quan. Người còn lại tuy đã mười sáu tuổi, nhưng vẫn hồn nhiên thẳng thắn giống như một tiểu nha đầu. Cảm giác quen thuộc và thân thiết ào đến, tựa như mọi người chưa bao giờ tách rời.
"Tiểu Anh mau ngồi đi, Thúy Nương đừng khóc nữa, còn khóc thì Chiêu nhi sẽ tưởng rằng ta bắt nạt em."
A Kiều đỡ Thúy Nương, cười nói. Thúy Nương vừa nhìn A Kiều, vừa lấy khăn lau nước mắt.
Trong lúc Thúy Nương đang khóc, Thẩm Anh quan sát A Kiều. Đến khi có cơ hội nói chuyện, Thẩm Anh chân thành ngưỡng mộ:
"Hai năm không gặp, tỷ tỷ vẫn đẹp như trước, khí chất càng duyên dáng, ta suýt không nhận ra."
A Kiều cười:
"Ta chỉ là chủ nhân của một cửa hàng nhỏ, có gì duyên dáng đâu, muội đừng khen lung tung."
Thúy Nương đột nhiên gật đầu:
"Cô nương khen đúng đó, tỷ tỷ rất duyên dáng, nhìn như nương tử nhà quan!"
"Các ngươi đã bàn bạc sẵn đến đây để khen ta à?"
A Kiều chỉ vào ghế bên phải, ý bảo Thúy Nương ngồi. Thúy Nương chưa quên thân phận của mình là nha hoàn. Nếu quan gia và cô nương không cảnh cáo nàng không được gọi như cũ, Thúy Nương sẽ không kêu A Kiều là tỷ tỷ thân mật như vậy.
A Kiều và Thẩm Anh ngồi đối diện nhau, Thúy Nương đứng bên cạnh Thẩm Anh, vừa cười vừa chăm chú nhìn A Kiều như một tiểu ngốc tử. A Kiều hỏi thăm hành
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền