Chương 105
Động phòng hoa chúc quấn quít cả đêm, sáng sớm hôm sau, Thẩm Anh trang điểm chỉnh tề, đi cùng Tạ Dĩnh kính trà cho trưởng bối.
"Có sợ không?"
Trên đường đến chính viện, Tạ Dĩnh thấp giọng hỏi kiều thê.
Thẩm Anh hỏi lại: "Sợ chi?"
Tạ Dĩnh ám chỉ tầng tầng lớp lớp đình viện của hầu phủ.
Thẩm Anh hiểu ý hắn, hơi ngẩng mặt đón ánh mặt trời tháng chín:
"Ta đã từng đi kiện ca ca ruột, còn có gì đáng sợ nữa? Bọn họ đối với ta khách khí thì ta cũng đối với bọn họ khách khí, bọn họ nặng mặt với ta thì ta coi như không thấy, nếu bọn họ muốn hành hạ ta thì ta dọn ra cửa hàng sống, ta không tin bọn họ có thể trói ta về lại."
Thẩm Anh đã cân nhắc cẩn thận phải sống thế nào trong đại viện nhà cao cửa rộng, tóm lại không thể để mình ấm ức.
Ánh nắng ban mai vàng nhạt chiếu lên gương mặt mịn màng của nàng, soi rõ cả lớp lông tơ. Tạ Dĩnh dường như thấy lại hình ảnh năm ấy nàng mặc áo tang, quỳ gối trên đại đường của huyện nha, vừa khóc vừa kiên cường ngẩng đầu nhìn hắn kêu oan.
Tạ Dĩnh sẽ không quên một Thẩm Anh như vậy suốt cả đời này.
Hắn mỉm cười, nắm tay thê tử:
"Đúng là không có gì đáng sợ, dù có chuyện gì xảy ra, ta và nàng cùng tiến cùng lui."
Công tử tuấn tú trẻ tuổi với lòng bàn tay ấm áp và ánh mắt ôn nhu, Thẩm Anh mắc cỡ nóng rực cả mặt, hất tay hắn ra:
"Nói chuyện là được rồi, chàng đừng động tay động chân, để người ta thấy sẽ nghĩ rằng ta xuất thân nhà nghèo nên không hiểu quy củ."
Tạ Dĩnh cười xin lỗi:
"Vi phu đã thất lễ."
Thẩm Anh đỏ mặt, tăng tốc nhanh hơn.
Cùng lúc ấy, trong đại đường hầu phủ, phu thê Vĩnh Bình Hầu, cả nhà đại phòng và nhị phòng đều đã tới. Tạ Dĩnh là công tử nhỏ nhất hầu phủ, Thế tử gia đã ngoài 30 tuổi, Tạ nhị gia cũng xấp xỉ, cả hai đã thành thân nhiều năm, đã có nhi có nữ. Ba thế hệ tổ tôn tụ hợp vừa nói vừa cười, hoà thuận vui vẻ. Nhân dịp Tạ Dĩnh thành thân, đại sảnh còn chuẩn bị một cái ghế cho Tần di nương.
Thế tử gia và Tạ nhị gia do phu nhân Vĩnh Bình Hầu sinh, lúc này Tần di nương chỉ yên lặng ngồi một góc, mỉm cười lắng nghe, không nói gì nhiều.
Khi Tạ Dĩnh và Thẩm Anh xuất hiện trước cửa viện, mọi người trong thính đường không hẹn mà đều đồng thời ngừng nói cười, đổ dồn ánh mắt về phía tân nương tử mới cưới.
Thẩm Anh là người kinh doanh, cử chỉ tự nhiên hào phóng, nói không sợ hãi nội trạch của hầu phủ là thật sự không sợ, nàng duyên dáng đứng bên cạnh Tạ Dĩnh, cùng Tạ Dĩnh hành lễ.
Vĩnh Bình Hầu thấy vậy thầm gật đầu, chẳng trách lão tam nhất quyết cưới nàng, nàng quả nhiên có nét khác.
Thế tử gia và Tạ nhị gia khác đẳng cấp với Tạ Dĩnh, ngày thường mọi người duy trì vẻ ngoài hòa nhã, không tranh đấu cũng không thân thiết, hai chị dâu của Thẩm Anh đều là cao môn quý nữ, các nàng sẽ không thật lòng coi Thẩm Anh là em dâu, nhưng cũng không tự hạ giá trị bằng cách tính toán chi li với Thẩm Anh, họ đều lộ ra nụ cười mỉm theo đúng lễ nghi.
Tần di nương không biết gì về Thẩm Anh, nhưng nhi tử thích cô nương nên bà cũng thích.
Mọi người đều mỉm cười đánh giá người mới, chỉ có phu nhân Vĩnh Bình Hầu hơi nhíu mày sau khi nhìn thấy Thẩm Anh.
Vĩnh Bình Hầu liếc nhìn bà.
Phu nhân Vĩnh Bình Hầu vội vàng đổi sang khuôn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền