Chương 110
Mạnh Chiêu và Xuân Trúc đang chơi trò gì đó trong sương phòng, Thu Trúc đem nước trà vào thính đường rồi lui xuống.
Đến buổi chiều, phố lớn ngõ nhỏ ở kinh thành hầu như đã lan truyền vụ án về cuộc đời của trắc phi của Tuyên Vương. Sau khi đám người Lỗ thị bị chém đầu ở ngọ môn, các bá tánh vô cùng tò mò đối với vụ án về cuộc đời Từ trắc phi, càng nhiều chi tiết của vụ án được tiết lộ, đặc biệt là Triệu Hương Vân từ nhỏ bị thúc thúc ruột bán cho mẹ mìn và chịu nhiều đau khổ ở am ni cô, bị ngược đãi đến độ đã quên họ tên thật của mình. Các bá tánh nghe kể chuyện này rốt cuộc hiểu rõ vì sao cũng là khi quân nhưng phu nhân Lỗ thị của thượng thư bị chém đầu, mà trắc phi chỉ bị mất phong hào trắc phi.
Nhà nào cũng có con cái, nếu đặt mình vào hoàn cảnh người khác, ai nhẫn tâm để hài tử của mình gánh chịu tội đó?
Trên phố lan truyền rộng rãi một vở kịch, có thể đọc tiểu thuyết là thấy, các bá tánh thích nhất là câu chuyện tham quan bị trừng phạt, con cháu nhà nghèo được đổi đời. Trong vụ án trắc phi, Từ thượng thư coi như bị thê tử liên lụy, nhưng Lỗ thị chết vẫn chưa hết tội, còn Triệu Hương Vân từ một cô nương đáng thương bị bán nay trở thành thiếp thất của Vương gia, còn sinh hai hoàng tôn, coi như đau khổ đã qua giờ được hưởng sung sướng, các bá tánh say sưa bàn tán chuyện Triệu gia.
Muội muội bị bắt cóc, ca ca thề không cưới vợ nếu không tìm được muội muội, vào kinh thành còn nhanh chóng phá án cứu một thợ thêu đáng thương bị cha mẹ bán cho ổ sói, giúp bá tánh trừng trị một Trường Hưng Hầu chuyên ức hiếp người khác. Một vị quan con nhà nghèo trọng tình trọng nghĩa, vì dân diệt trừ kẻ xấu, trong lúc nhất thời, đầu đường cuối ngõ đều khen ngợi Triệu Yến Bình.
Vài ngày sau lại truyền ra một tin khác, nói Tuyên Vương điện hạ đánh giá cao Triệu Yến Bình là người trọng tình trọng nghĩa, đặc biệt phái người đưa Triệu thị đến ngõ Sư Tử của Triệu gia, để Triệu thị lấy ngày thay năm, đoàn tụ với mẫu thân và huynh trưởng toàn bộ mười chín ngày.
Tin tức được lan truyền, các bá tánh đều khen ngợi Tuyên Vương điện hạ.
Lại đến cuối năm, sau khi chợ đóng cửa, A Kiều đưa Mạnh Chiêu đến phủ tướng quân ăn Tết như năm ngoái. Qua giao thừa, Mạnh Chiêu ba tuổi, A Kiều cũng thêm một tuổi, nàng nay đã 21.
Ở phủ tướng quân đón năm mới, buổi chiều mùng 4, A Kiều dẫn Mạnh Chiêu về tòa nhà nhỏ của mình.
Mùng 7, cửa hàng khai trương lại, các cô nương và tiểu tức phụ tới mua hoa lụa đều tươi cười như hoa, vây quanh quầy để lựa kiểu dáng mình thích. A Kiều ngồi sau tấm rèm ở phòng thu chi, ngẫm nghĩ Triệu Yến Bình đã 29 tuổi, hiện giờ mọi chuyện thông suốt, năm nay tám phần sẽ quyết định hôn sự và sinh hài tử trước ba mươi tuổi, trong lòng nàng vẫn khó tránh một chút buồn bã.
Giang nương tử nghe chuyện này, ngồi trước mặt A Kiều nói chuyện phiếm: "Bà chủ, bên ngoài đều nói Tuyên Vương điện hạ đánh giá cao Triệu gia là người có tình có nghĩa nên cho phép Hương Vân cô nương về Triệu gia ở mười chín ngày, sao ta cảm thấy, Vương gia làm vậy, thật ra vì hắn yêu thương Hương Vân cô nương? Có lẽ ngài không rõ, ở kinh thành, một khi nữ tử gả vào hoàng gia, ngay cả Hoàng Hậu và Vương phi đều không thể dễ dàng về nhà mẹ đẻ. Vương gia
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền