Chương 112
Cho dù hắn nhiệt tình cỡ nào, nhưng đang là mùa đông lạnh giá giống tháng giêng, A Kiều chỉ mặc một cái áo mỏng, còn hở một nửa, nàng bắt đầu run lẩy bẩy.
Được A Kiều ngầm đồng ý, Triệu Yến Bình coi nàng như bữa cơm tối, một tay đỡ lưng hơi nâng nàng lên, một tay cởi áo thật dày của nàng ném xuống ghế bên cạnh.
Triệu Yến Bình nâng nàng lên, hôn gương mặt của nàng. A Kiều ôm đầu hắn.
A Kiều rũ mi, đôi mắt hạnh mông lung nhìn hắn làm loạn, không cần nói thêm gì, nàng đã tự nhận ra sự thương nhớ cuồng nhiệt của hắn.
Triệu Yến Bình phát hiện ra sự lạnh lẽo của nàng, hắn ôm A Kiều vào lòng, vừa dùng thân thể sưởi ấm cho nàng, vừa nhặt áo nàng lên, vụng về mặc vào cho nàng.
Vì muốn mặc quần áo, hai người rốt cuộc phải tách ra. A Kiều đi qua một bên, quay lưng về phía hắn để gài nút.
Cùng lúc ấy, Triệu Yến Bình thấy hoa lụa và đồ thêu trên bàn rơi đầy đất, cảm thấy hối hận. Nhân dịp A Kiều đang bận rộn, Triệu Yến Bình cúi xuống, nhặt đồ thêu dưới đất và trên ghế lên. Khăn vẫn có thể bán được, có vài đóa hoa lụa đã mất hình dáng.
A Kiều sửa soạn xong, quay lại thì thấy nam nhân cao cao gầy gầy đang đứng đó, cúi đầu loay hoay với một đóa hoa lụa, cố gắng khôi phục hình dáng ban đầu cho cánh hoa.
Động tác của hắn rất cẩn thận, khác hoàn toàn với hành động hắn vừa làm với nàng.
"Nếu đã hỏng thì bỏ đi, không cần sửa lại."
A Kiều đi tới, giật đóa hoa lụa trong tay hắn, túm luôn mấy đóa bị hư trên bàn nhét vào tay áo để tránh bị bọn nha hoàn nhìn thấy.
"Muộn rồi, ngươi về đi."
Hai người ở riêng với nhau đã lâu, A Kiều sợ Thu Trúc và Đông Trúc ngoài cửa nghi ngờ.
Triệu Yến Bình hiểu rõ, nếu không vừa nãy hắn sẽ không dừng lại.
"Nàng chưa trả lời có gả cho ta hay không."
Triệu Yến Bình nhìn bóng dáng của nàng hỏi.
A Kiều cắn môi, đương nhiên nàng muốn gả, nhưng giữa hai người không đơn giản như vậy.
Thấy nàng do dự, Triệu Yến Bình nhíu mi, bỗng nhiên nói:
"Chỗ nàng có dư cơm không?"
A Kiều nghe vậy, quay đầu lại kinh ngạc:
"Ngươi, ngươi chưa ăn à?"
Triệu Yến Bình nhìn nàng:
"Nghe mẫu thân nói nàng từ chối lời cầu hôn, ta thay thường phục rồi lập tức đến đây."
A Kiều nhìn vòng eo của hắn, trước kia thân hình hắn thon dài nhưng cường tráng, mấy năm nay vào kinh mỗi lần gặp là một lần gầy thêm, gầy đi như một thư sinh, có lẽ có chút liên quan đến nàng. Nghĩ như vậy, làm sao A Kiều đành lòng để hắn bị đói.
Nàng kiểm tra xiêm y một lần nữa, rồi chỉnh lại búi tóc, A Kiều đi ra cửa, vén một bên rèm lên.
Đang canh gác bên ngoài, Thu Trúc và Đông Trúc cùng quay lại nhìn nàng.
A Kiều cố gắng dùng rèm che nửa khuôn mặt, nói nhỏ:
"Triệu gia có việc bàn bạc với ta, nghe hắn nói chưa ăn tối, nhà bếp chúng ta còn chút sủi cảo chưa nấu phải không? Mau đi nấu rồi đem tới đây."
Thu Trúc và Đông Trúc cùng đi vào bếp.
A Kiều buông rèm, thấy Triệu Yến Bình ngồi trước chậu than sưởi ấm như không có chuyện gì, A Kiều vừa bước tới vừa nói:
"Ăn xong thì ngươi trở về đi, về muộn quá sẽ khiến thái thái lo lắng."
Nhắc tới mẫu thân, Triệu Yến Bình vẫy tay, đợi nàng ngồi xuống bên cạnh hắn, Triệu Yến Bình giải thích: "Ta muốn cưới nàng nên đã thương lượng với thái thái trước. Bà biết chuyện của chúng ta, biết tình trạng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền