Chương 139
Mẫu hậu của một quốc gia đã chết, cũng có người thương tiếc bà, nhưng đa số bá tánh chỉ tuân theo quy củ tang lễ do triều đình lập ra, trong lòng không có đau buồn. Tuy Hoàng Hậu là quốc mẫu, nhưng chưa thật sự quan tâm đến từng nhà và từng bá tánh, ai sẽ đau khổ vì người chưa từng quen? Ngoại trừ một số bất tiện do quốc tang, dân chúng bình thường nên sống như thế nào thì cứ tiếp tục như thế nấy.
Tạ Hoàng Hậu qua đời vào ngày 12 tháng 9, bá tánh phải để tang một trăm ngày, trong thời gian này không được kết hôn, không được mở tiệc. Không kết hôn, không mở tiệc, khách đến tiệm thêu mua hoa lụa và y phục rực rỡ cũng ít, đây là tác động trực tiếp và rõ ràng nhất về cái chết của Tạ Hoàng Hậu đối với A Kiều. A Kiều không cảm nhận được các sự kiện lớn khác trên triều đình, cho dù có khả năng liên quan đến các thế lực ngầm của Triệu gia.
May mắn thay, Triệu gia hiện tại đã có nhà có đất, bổng lộc hằng tháng của Triệu Yến Bình cũng để dành được hơn phân nửa, công việc kinh doanh ở cửa hàng tạm thời ế ẩm một thời gian, A Kiều vẫn chấp nhận được, không đến mức đau đầu lo lắng vì thiếu bạc.
Gió bắc gào thét, mùa đông giá rét ở kinh thành khiến nước đóng thành băng. Mặc dù A Kiều chăm sóc nữ nhi rất cẩn thận, tiểu Sơ Cẩm vẫn bị bệnh một trận, ho nhẹ, nửa đêm ngủ không yên giấc, phải có người ôm mới ngủ thoải mái. A Kiều và Triệu Yến Bình đều xót cho con bé, buổi tối thay phiên nhau chăm sóc, đã thỉnh lang trung đến khám, chăm sóc cẩn thận hết 5 ngày, tiểu Sơ Cẩm rốt cuộc ăn ngon ngủ ngon, khuôn mặt bầu bĩnh gầy đi trông thấy, đôi mắt hạnh trông càng to hơn khiến người ta đau lòng.
Nghe nói Sóc Châu cũng lạnh như vậy, khi Liễu thị viết thư cho Thẩm Anh đã dặn dò nữ nhi nhất định phải chăm sóc kỹ cho cháu ngoại bé bỏng của bà, mỗi ngày nên ra ngoài đi dạo, ở trong phòng nhiều thì càng dễ bị cảm lạnh. Liễu thị viết lưu loát vài trang, Thẩm Anh hồi âm hai trang. Sợ mẫu thân cằn nhằn, Thẩm Anh còn tặng một thùng phấn mặt mùi đinh hương mà nàng mới điều chế, thoa lên mặt vừa dễ chịu vừa có mùi thơm nhẹ nhàng. Một thùng có mười lăm hộp, ngoại trừ để cho A Kiều và Liễu thị dùng, phần còn lại có thể tặng người khác. A Kiều tặng cô mẫu, biểu muội Tiết Ninh và Mai thị mỗi người hai hộp, nàng cũng nghĩ đến Hương Vân cô nương ở Tuyên Vương phủ, đáng tiếc không dám đưa, lỡ như vi phạm quy củ của vương phủ thì càng gây rắc rối cho Hương Vân cô nương.
Mỗi lần nghĩ đến Hương Vân cô nương, A Kiều đều xót xa cho bà bà, cũng thương xót cho Hương Vân cô nương. Cũng may lúc mới nhận ra nhau, Tuyên Vương cho phép Hương Vân cô nương tới ngõ Sư Tử ở mười chín ngày, nếu không người một nhà rõ ràng ở kinh thành mà hàng năm không gặp được nhau, ngày đêm mong nhớ, khó chịu biết bao nhiêu? Người ngoài hâm mộ Triệu gia có quan hệ sui gia với Tuyên Vương của hoàng gia, chỉ có người của Triệu gia mới hiểu được mùi vị của điều này.
Đến ngày 21 tháng chạp, vừa tròn một trăm ngày quốc tang, chính thức được dỡ bỏ vào ngày 22 tháng chạp. Buồn chán cả một mùa đông, các bá tánh tiếp tục mở tiệc, chuẩn bị đặt mua hàng tết nên công việc kinh doanh của các cửa hàng lớn nhỏ trong kinh thành vô cùng phát đạt. Tiệm thêu của A
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền