Chương 142
Mảnh ruộng này của A Kiều ở gần thôn Chu Khẩu, mà Diệp gia lại sống ngay trong thôn Chu Khẩu.
Quách Hưng được A Kiều phái đi vào thôn Chu Khẩu để tìm hiểu tình hình nhà cửa của Diệp gia, đặc biệt là Diệp Thường Thắng. Liên quan đến muội muội của mình, Quách Hưng đương nhiên rất quan tâm, nhất là về hôn sự trước đây của Diệp Thường Thắng: nhà gái đã gả cho người khác, nhưng rốt cuộc tình cảm của Diệp Thường Thắng đối với vị hôn thê cũ như thế nào, là do lời mai mối thuần túy hay hai người tự tìm hiểu? Những điều này cần phải được hỏi rõ ràng.
Quách Hưng lập tức đi vào thôn.
Trong khi đó, đầu thôn có một hồ nước, quanh hồ trồng đủ loại đào và liễu. Lúc này cành liễu xanh biếc, hoa đào nở rộ, người lớn bận rộn trồng trọt, bọn nhỏ chơi đùa bên cạnh hồ, tạo nên một khung cảnh điền viên yên bình.
A Kiều và Triệu Yến Bình đã hiểu rõ tình hình trồng trọt trên ruộng, vì vậy dẫn bọn nhỏ tới hồ nước chơi. Triệu Yến Bình ôm nữ nhi ngồi cạnh hồ nước đếm vịt và xem cá bơi, Mạnh Chiêu ngoan ngoãn đứng bên cạnh. A Kiều và Thúy Nương trải chiếu dưới cây đào, ngồi đó nghỉ ngơi.
Thúy Nương bẻ vài cành liễu, cúi đầu đan mũ bằng nhành liễu cho tiểu Sơ Cẩm. A Kiều nhìn Thúy Nương, mỉm cười. Lần đầu tiên gặp mặt, Thúy Nương là một tiểu cô nương mười hai tuổi, gọi nàng là A Kiều tỷ tỷ một cách thân thiện. Bây giờ Thúy Nương đã mười chín tuổi, làn da mịn màng như mật, đôi mắt to và đôi môi anh đào, thanh tú xinh đẹp. Nhan sắc Thúy Nương trên mức trung bình, nhưng vóc dáng của Thúy Nương rất tốt, cao gầy và lanh lợi, nấu ăn rất ngon, nam nhân nào cưới được Thúy Nương là rất có phước.
"Vị trí của thôn này khá tốt,"
A Kiều nhìn một vòng khắp nơi và trò chuyện với Thúy Nương,
"Em nhìn kìa, đi mười mấy dặm về phía tây là huyện thành, càng gần kinh thành, đi chỗ nào cũng tiện."
Thúy Nương ngẩng đầu nhìn theo phu nhân, ậm ừ hai tiếng rồi tiếp tục đan mũ bằng nhành liễu.
A Kiều mỉm cười, bởi vì phải đợi tin của Quách Hưng, nàng tạm thời không lấy Diệp Thường Thắng ra để trêu Thúy Nương.
Thúy Nương đan mũ xong, đi tìm tiểu Sơ Cẩm.
Trong lúc mọi người đang nghỉ ngơi, con diều của tiểu Sơ Cẩm bị gió thổi bay. Ngay sau đó, Diệp Thường Thắng thở hồng hộc chạy tới từ phía ruộng, trên tay cầm con diều của tiểu Sơ Cẩm. Khi hắn dừng trước mặt A Kiều, A Kiều thấy trên mặt và trên cổ hắn đẫm mồ hôi, khuôn mặt đỏ bừng, thở hổn hển như con trâu mới cày xong mấy chục mẫu đất.
"Chỉ một con diều thôi mà, mất cũng không sao, khiến ngươi mệt như vậy, đuổi theo rất xa phải không?"
A Kiều nhìn bụi bám trên giày Diệp Thường Thắng, cảm thấy người này đủ thành thật.
Diệp Thường Thắng thở gấp, không nói nên lời, chỉ đỏ mặt lắc đầu, lén nhìn Thúy Nương sau lưng A Kiều. Hắn biết Thúy Nương là nha hoàn của Triệu gia, vừa rồi con diều bay đi, nàng gấp như thế, có phải lo lắng chủ tử sẽ trách móc nàng vì con diều hay không? Diệp Thường Thắng không biết chuyện gì xảy ra, nghĩ đến cảnh nàng sẽ bị mắng bởi vì con diều này, hắn lập tức đuổi theo, chạy một mạch tám dặm mới lấy được con diều trên cây về, lo lắng Triệu gia sẽ mau chóng rời đi, hắn không dám nghỉ ngơi, chạy một mạch về lại.
May mắn thay, Triệu đại nhân còn chưa đi.
Thúy Nương thấy mồ hôi của hắn rơi như mưa, nhất thời mềm lòng,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền