ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiều Nương Xuân Khuê

Chương 165. Chương 165

Chương 165

Triệu phủ yên tĩnh ba năm, ngày hôm nay rốt cuộc khôi phục sự náo nhiệt như ngày xưa. Có Quách Hưng, Thúy Nương và phu thê Trần Khải chăm sóc xử lý, tòa nhà ở ngõ Cát Tường vẫn sạch sẽ, lịch sự và trang nhã, tựa như chủ nhân chưa bao giờ rời đi.

Thúy Nương cùng các hạ nhân trong phủ đứng canh trước cửa. Kế tiếp, khi nhìn thấy đoàn xe chạy tới, Thúy Nương nở nụ cười, xe ngựa chưa dừng lại, nàng đã chạy tới.

"Phu nhân chẳng thay đổi chút nào, vẫn xinh đẹp như vậy!"

"Sao quan gia phơi nắng đen thế?"

"Ui chao, đại thiếu gia cao vậy à, cô nương, đây là cô nương phải không?"

Khi các chủ tử lớn nhỏ xuất hiện trước mặt nàng, một cái miệng không đủ cho Thúy Nương dùng, khen người này rồi khen người nọ, cuối cùng nói lắp với Sơ Cẩm. Người ta nói nữ nhi mười tám sẽ thay đổi nhiều, mới ba năm trôi qua, tiểu cô nương có nét mặt trẻ con lúc trước đã trở thành đại cô nương duyên dáng yêu kiều sắp gả đi, đôi mắt hạnh và làn da trắng như tuyết khiến Thúy Nương ngắm Sơ Cẩm xuất thần giống như chưa từng gặp, nhớ tới tiểu nương tử mười mấy năm trước.

Triệu Phưởng không vui, hỏi nàng

"Sao ngươi không khen ta?"

Thúy Nương cười ha ha, lập tức khen tiểu thiếu gia một tràng.

Cả gia đình đã mệt sau chuyến tàu xe, nhất định muốn nghỉ ngơi trước, cả nhà bốn người của Tạ Dĩnh ăn cơm trưa xong thì cáo từ rời đi.

Bọn nhỏ quả thật quá mệt, tắm nước nóng rồi đi nghỉ trưa. Thượng phòng cũng nấu nước nóng, nước chuẩn bị xong, A Kiều tắm trước, tắm xong đi vào thứ gian phía đông, thấy Triệu Yến Bình ngồi trên ghế quay về hướng nam, không biết đang suy nghĩ gì.

A Kiều bước tới, đến lúc nàng dừng trước mặt Triệu Yến Bình, Triệu Yến Bình mới định thần lại. Hắn ngẩng đầu, nhìn A Kiều chỉ mặc một bộ trung y bằng tơ lụa, thoang thoảng mùi thơm của hoa, gương mặt xinh đẹp mịn màng lộ ra màu đỏ diễm lệ sau khi tắm, đôi mắt hạnh ẩn chứa chút oán giận, tựa như đang trách hắn thất thần.

Yết hầu của Triệu Yến Bình nhúc nhích.

Hắn và A Kiều đã không ân ái gần ba năm. Khi mẫu thân vừa qua đời, đương nhiên hắn không có suy nghĩ đó, sau đó nỗi buồn vơi đi, có ý muốn nhưng vì hai vợ chồng chia phòng ngủ chung với con, cơ bản không có cơ hội, dù có cơ hội hắn cũng phải nhịn. Suốt quãng đường ngồi thuyền về lại kinh thành, phu thê vẫn chia phòng, bây giờ A Kiều thơm ngào ngạt đứng trước mặt hắn, cho dù có nhiều chuyện phiền lòng, Triệu Yến Bình cũng muốn.

A Kiều thấy trong mắt hắn rốt cuộc tràn ngập bản thân mình, nàng cắn môi khẽ cười, đi vào nội thất.

Triệu Yến Bình tắm thật nhanh, trở lại nội thất đóng cửa lại, chui vào tấm chăn đầu giường đất, đè lên người A Kiều quyết liệt giải quyết.

Sau đó, không biết mất bao lâu, sau khi khôi phục sự minh mẫn, A Kiều dựa vào vòm ngực rộng lớn của nam nhân, nhìn chiếc cằm rắn chắc của hắn hỏi:

"Vừa nãy suy nghĩ chuyện gì?"

Về kinh là chuyện vui, hai vợ chồng rốt cuộc có thể ngủ chung cũng là chuyện vui, tối hôm qua ở trên thuyền Triệu Yến Bình còn lén nhéo tay nàng, dáng vẻ vô cùng nhẫn nại, hôm nay rõ ràng có thể muốn làm gì thì làm mà hắn còn thất thần, A Kiều cảm thấy có lẽ hắn che giấu tâm sự.

Triệu Yến Bình đưa một tay cho nàng gối đầu, tay kia vuốt tóc nàng, sau một lúc im lặng, hắn kể cho A Kiều vụ án thế tử Phan Duệ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip