ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiều Nương Xuân Khuê

Chương 167. Chương 167

Chương 167

Tuyết rơi dày đặc trong hai ngày, ngày trời quang mây tạnh cũng là ngày nghỉ đông đầu tiên của các quan viên.

Triệu Yến Bình và A Kiều quyết định đưa bọn nhỏ đến thỉnh an Lư thái công. Đầu năm, Lư thái công tổ chức sinh nhật 80 tuổi, cả nhà ở Giang Nam xa xôi không đến được, lần này ngoài việc đi thăm lão thái công, còn muốn bù đắp quà đại thọ. Không đề cập tới tình cảm thầy trò, chỉ nói đến sự giúp đỡ của Lư thái công đối với Triệu Yến Bình, nếu năm đó không nhờ Lư thái công ủng hộ Triệu Yến Bình phá vụ án thợ thêu, làm sao Triệu Yến Bình có cơ hội trổ tài? A Kiều và Triệu Yến Bình rất biết ơn Lư thái công. Bọn nhỏ chỉ đơn thuần kính yêu Lư thái công, tự tay chuẩn bị quà sinh nhật mà không nói với cha mẹ.

Triệu Yến Bình vừa về lại kinh thành đã nhận một vụ án có thể làm phật lòng Tuyên Hoà đế. Trước khi Tuyên Hoà đế chính thức bày tỏ thái độ, A Kiều và Triệu Yến Bình không thể đoán trước kết quả. Nhà mình dính chuyện, để tránh gây phiền phức cho bạn bè và người thân, cả nhà không đến phủ của bất cứ bạn bè nào, ngược lại các bà con họ hàng lại chủ động tới thăm họ.

Triệu Yến Bình và A Kiều ngồi chung một chiếc xe ngựa, bọn nhỏ ngồi chung một chiếc. Ba huynh muội đã trưởng thành nhiều, năm người chen chúc trong một chiếc thì quá keo kiệt, Triệu gia dù sao cũng là hoàng thân quốc thích, vẫn mua nổi thêm một chiếc xe ngựa.

"Đại ca tặng gì cho lão thái công?"

Triệu Phưởng 6 tuổi hỏi huynh trưởng.

Mạnh Chiêu mỉm cười, lấy một phong thơ trong tay áo ra, giải thích:

"Ta làm một bài thơ chúc thọ."

Triệu Phưởng không có hứng thú đối với thơ ca, quay đầu hỏi tỷ tỷ.

Sơ Cẩm không nói cho đệ đệ biết.

Triệu Phưởng khịt mũi, ưỡn ngực, vỗ vào túi tiền nhỏ của cậu.

Sơ Cẩm cố ý không hỏi, Mạnh Chiêu phối hợp với đệ đệ, cười hỏi:

"Phưởng nhi chuẩn bị cái gì?"

Triệu Phưởng nhướng cằm, đắc ý nói:

"Không nói cho mọi người!"

Mạnh Chiêu rờ đầu nam oa, nói chuyện quà xong, Mạnh Chiêu nói với Sơ Cẩm:

"Đã ba năm rồi, không biết Lư Nghi còn nghịch giống lúc nhỏ hay không? Chút nữa tới Quốc công phủ, muội muội nhớ đề phòng nó."

Hôm đầu tháng Mai thị tới Triệu gia chơi, hai anh em Lư Tuấn và Lư Nghi đều đi học ở trường, không đi cùng. Lư Nghi bằng tuổi Sơ Cẩm, chỉ nhỏ hơn vài tháng, hai đứa hầu như gây nhau từ nhỏ đến lớn. Ấn tượng sâu sắc nhất của Sơ Cẩm đối với Lư Nghi là thằng nhóc đó thích giật đồ trang sức của nàng, còn thích bắt châu chấu và chuồn chuồn hù dọa nàng, rất đáng ghét! Nếu không phải vì nể mặt lão thái công và Mai phu nhân, chỉ với Lư Nghi, Sơ Cẩm không muốn đến Quốc công phủ. Trên mặt nàng lộ ra sự chống đối.

Mạnh Chiêu ôn hòa nói:

"Nam hài tử đều nghịch ngợm, trưởng thành sẽ hiểu chuyện, tựa như Lư Tuấn, khi nhỏ hắn còn ham chơi hơn Lư Nghi, vào trường học thì chính chắn hơn."

Sơ Cẩm cũng nhớ rõ Lư Tuấn, người đó lúc đầu không để ý nàng, chỉ muốn chơi với ca ca, nàng chạy đi tìm ca ca, Lư Tuấn còn ghét nàng vướng víu, luôn khuyên ca ca bỏ rơi nàng. Sau này có Lư Nghi, Lư Tuấn quả nhiên có dáng vẻ ca ca, sẽ hỗ trợ và răn dạy Lư Nghi mỗi khi Lư Nghi bắt nạt nàng. Dù sao Sơ Cẩm cũng chẳng có ấn tượng tốt đối với huynh đệ Lư gia, so tới so lui vẫn thấy ca ca nhà mình là tốt,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip