Chương 172
Sơ Cẩm đi theo tiểu nha hoàn nhà mình tới bên kia hồ nước.
Nam Viên có không gian hạn chế, hồ nước chảy không chiếm diện tích lớn, nhưng các loại hoa, cây cỏ, tre trúc được trồng giữa lối đi ven hồ và lối đi trong vườn. Vì vậy, cho dù đứng bên bờ hồ hay trên lối đi, bị cách bởi hàng cây hoa lá tươi tốt, đôi khi rất khó để nhìn thấy những người đi bộ trên lối đi trong vườn đang làm gì.
Lư thái công và Lư Tuấn đang ở trên lối đi trong vườn, phía sau là lũy tre xanh, một chiếc ghế dài đặt dưới gốc tre. Sơ Cẩm đi tới một khúc quanh, thấy hai ông cháu vẫn tư thế như trước, Lư thái công đang ngồi, nheo mắt tựa như ngủ gật, Lư Tuấn ở bên cạnh, mặc một chiếc áo gấm màu bạch ngọc, phong thái của công tử thế gia sang trọng. Ăn mặc như vậy, lại có khuôn mặt tuấn tú, khác hẳn với cậu nhóc nghịch ngợm khi còn bé.
Sơ Cẩm đè nén gợn sóng nhè nhẹ trong lòng, mỉm cười đi tới trước mặt hai ông cháu.
Lư Tuấn căng thẳng, mồ hôi đổ đầy lòng bàn tay, không dám nhìn Sơ Cẩm, cúi đầu gọi lão thái công đang giả bộ ngủ:
"Tằng tổ phụ, Sơ Cẩm tới."
Lư thái công mơ màng mở mắt, nhìn chằm chằm tiểu cô nương đang cười tươi, một lúc sau mới phản ứng:
"Sơ Cẩm tới rồi à, đến đây, ta có chuyện muốn hỏi con."
Sơ Cẩm tiến đến gần hơn.
Lư thái công đang định nói, bỗng nhiên nhìn thấy tiểu nha hoàn vừa đi truyền lời. Tiểu nha hoàn rất hiểu ý, tự giác lui xuống, tiếp tục làm việc vặt khác.
Khi người đã rời đi, Lư thái công cười tủm tỉm nói với Sơ Cẩm:
"Không phải ta tìm con, là Tuấn nhi có chuyện muốn hỏi con nên ta lừa con tới, ái chà, hai đứa qua bên kia nói đi, hôm nay nắng chói chang, ta ngủ ở đây một chút."
Nói xong, Lư thái công ngả người ra ghế, nhắm mắt lại.
Vì những lời của ông, Lư Tuấn và Sơ Cẩm đều đỏ mặt.
Sơ Cẩm đương nhiên biết Lư thái công không thể ngủ nhanh như vậy, nàng cắn môi, quay qua hỏi ngọc bội trên eo của Lư Tuấn:
"Lư đại ca muốn hỏi ta chuyện gì?"
Thời cơ hiếm có, Lư Tuấn không lo được nhiều, liếc nhìn bên kia bờ hồ. Ở đây chưa đủ kín đáo, có thể nhìn thấy Vĩnh Gia công chúa và tiểu cô nương của Tạ gia đang ngồi trên xích đu, có thể bên kia cũng thấy được bọn họ. Nhìn thoáng qua, Lư Tuấn tìm được một nơi thích hợp để thì thầm, sợ Sơ Cẩm không muốn đi cùng hắn. Nóng lòng như vậy, Lư Tuấn đột nhiên nắm cổ tay Sơ Cẩm, kéo nàng tới phía sau một chỗ có cây cối rậm rạp hơn cách đó ba trượng.
Sơ Cẩm chưa kịp phản ứng đã bị ép đi theo hắn!
Lòng bàn tay thiếu niên lang vừa nóng rực vừa ẩm ướt, nàng muốn thoát khỏi Lư Tuấn. Vừa ngẩng đầu thì thấy hắn cúi người vì sợ người khác nhìn thấy, Sơ Cẩm căng thẳng, vô thức làm theo hắn lén lút trốn như vậy. Sau khi nấp kỹ xong, nàng bực bội hỏi thiếu niên lang trước mặt:
"Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?"
Thực ra ba trượng không xa, trong lúc nói chuyện Lư Tuấn đã kéo nàng tới đích. Bởi vì lối đi trong vườn không phải là đường thẳng mà quanh co khúc khủyu, cho nên tuy Lư thái công ngồi cách đó không xa nhưng bị cây cối và hoa lá chặn lại, khiến chỗ hai người đang trốn trở nên tạm thời kín đáo.
Sau khi đứng yên, Lư Tuấn nhìn xung quanh, còn giữ vai Sơ Cẩm để nàng đứng giữa hắn và hoa lá cây cỏ, kẻo lại lộ bóng dáng.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền