Chương 181
Sau năm mới, Vĩnh Gia công chúa bước sang tuổi 17, quả thật đã đến lúc chọn phò mã.
Công chúa của hắn phải gả cho người tốt nhất. Tuyên Hoà đế vẫn hy vọng nữ nhi thích người khác, một tài năng trẻ không có lỗi về xuất thân, có ngoại hình, có tài và có đạo đức.
Tuyên Hoà đế tìm đủ mọi cơ hội để đưa các con cháu thế gia mà hắn cảm thấy không tệ tới trước mặt nữ nhi, cho nữ nhi gặp mặt. Tuyên Hoà đế chọn những nam tử có ngoại hình tuấn tú, hắn cảm thấy nữ nhi thích Mạnh Chiêu chỉ vì thích gương mặt của Mạnh Chiêu, vậy hắn sắp xếp cho nữ nhi nhìn thiên hạ nhiều hơn. Kinh thành lớn như vậy, con cháu thế gia nhiều như vậy, số người tuấn tú nhiều như lông trâu, có thể gom được 50-60 người, luôn có một số ít có thể mê hoặc nữ nhi.
Hắn sắp xếp ai tới, Vĩnh Gia công chúa sẽ gặp, nhưng gặp càng nhiều, vị trí của Mạnh Chiêu ở trong lòng nàng càng sâu. Ngoại trừ xuất thân, không có một nam tử nào có thể so sánh được với Mạnh Chiêu.
Dưới sự khuyên giải của Quý Phi nương nương, mối quan hệ giữa hai cha con không còn lạnh nhạt như năm ngoái, nếu Tuyên Hoà đế nói chuyện với Vĩnh Gia công chúa, nàng sẽ đáp lại, nhưng Vĩnh Gia công chúa không còn chủ động đi đến bên cạnh phụ hoàng, không có nhiều nụ cười chân thành, vẫn cố chấp với ý định của mình.
Tuyên Hoà đế bận rộn cả năm, nháy mắt lại đến cuối năm, Tuyên Hoà đế hỏi nữ nhi muốn quà gì.
Vĩnh Gia công chúa nhìn phụ hoàng nói
"Nữ nhi muốn đi Lạc Dương ngắm mẫu đơn."
Ngắm mẫu đơn, ngắm người thì có!
Tuyên Hòa đế buồn bã nói
"Lạc Dương có nhiều mỹ nhân tụ tập. Có lẽ bên cạnh Mạnh Chiêu đã có thiếp thất hoặc thông phòng làm ấm giường."
Làm sao Vĩnh Gia công chúa không nghĩ tới điều này?
Nàng vừa cười vừa rơi lệ, đôi mắt hoa đào hiện lên sự uất ức xen lẫn bướng bỉnh
"Con phải đi Lạc Dương, con tận mắt nhìn thấy hắn có người bên cạnh thì mới hết hy vọng, mới chết tâm, về sau con sẽ ngoan ngoãn ở bên cạnh phụ hoàng và mẫu phi làm tròn chữ hiếu, không gả cho ai, suốt đời làm công chúa già."
Tuyên Hoà đế đã giằng co với nữ nhi một năm rưỡi, hắn biết, tính tình bướng bỉnh này của nữ nhi, nói sẽ làm.
Nữ nhi không nghe lời khuyên, Tuyên Hoà đế nhìn Quý Phi nương nương thở dài
"Mạnh Chiêu có gì tốt mà đáng để nàng như vậy."
Quý Phi nương nương nằm bên cạnh, im lặng hồi lâu, bỗng nhiên hỏi nhỏ nhẹ
"Thần thiếp có gì tốt mà đáng để Hoàng Thượng yêu thương hơn hai mươi năm."
Tuyên Hoà đế không trả lời được. Thích là thích, làm gì có nhiều lý do như vậy. Nhưng hắn hiểu ý Quý Phi.
Vào tháng ba, xuân về hoa nở, Tuyên Hoà đế ngồi trong Ngự Hoa Viên, phái người gọi nữ nhi đến. Vĩnh Gia công chúa tới, nhưng vẻ mặt héo úa tựa như một đóa mẫu đơn ẩn giấu tâm sự, tuy rằng ý xuân dạt dào, muôn hoa nở rộ khoe sắc, nàng lại thu chặt cánh hoa của mình, không có hứng thú tham gia sự náo nhiệt của ngày xuân. Tuyên Hoà đế nhận ra điều đó.
"Mùa xuân đã tới, hè cũng không xa nữa, trẫm chuẩn bị phái tứ ca của con đến vùng Hà Nam để tuần tra đê đập, tu bổ để phòng chống lũ lụt."
Tuyên Hoà đế ngồi bên bàn cờ, nhìn nữ nhi nói.
Vĩnh Gia công chúa đang chán nản, nghe hai chữ "Hà Nam" thì ngước mắt.
Tuyên Hoà đế tiếp tục nói "Con và tứ ca cùng đi, vào ở trong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền