ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiều Nương Xuân Khuê

Chương 53. Chương 53

Chương 53

A Kiều ngồi bên cửa sổ thêu quạt tròn, thưởng thức cơn gió nhẹ thổi mát lạnh. Thoải mái vào ban đêm, ngày hôm sau trời bắt đầu mưa nhẹ.

Thật ra gấp gáp cũng vô ích, mỗi năm ở huyện thành đều nóng ba bốn tháng, tựa như cơn mưa này, đều do ông trời làm chủ, nàng có thể làm được gì? A Kiều dần dần muốn bắt đầu kinh doanh, rồi tự khuyên nhủ bản thân: Do nàng quá tham, kiếm được một lượng thì muốn hai lượng, kiếm được hai lượng thì muốn ba lượng, đến khi thiếu thì chịu không nổi.

Chạng vạng, Triệu Yến Bình trở về. Tuy rằng đã mặc áo tơi nhưng áo choàng bên trong vẫn bị nước mưa làm ướt. A Kiều theo hắn vào phòng hầu hạ lau mình thay quần áo. Triệu Yến Bình cởi trung y, A Kiều nhìn lưng hắn, thấy vài vết trày do móng tay cào, có sâu có nông, có dài có ngắn, lặng lẽ nhắc nhở A Kiều tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì.

A Kiều rất ngượng nhìn chuyện mình đã làm, tâm tình không tốt lại trút bực bội lên người quan gia, có khác gì với việc Triệu lão thái thái trút giận lên huynh muội Thúy Nương?

"Có đau không?"

A Kiều đứng phía sau quan gia, chột dạ rờ những vết trày kia.

Lòng bàn tay nàng vuốt ve lên trên, sống lưng Triệu Yến Bình kéo căng, vừa dùng khăn lau mặt vừa nhẹ giọng nói: "Không sao." Thật ra lúc đó nào bận tâm đến trên lưng, một lòng chỉ muốn làm chết nàng.

"Nàng ra ngoài trước đi."

Lau mặt xong, Triệu Yến Bình nói mà không quay đầu lại. A Kiều đã quen với sự lạnh lùng của hắn vào ban ngày, nàng áy náy đi ra ngoài.

Triệu lão thái thái thấy thần sắc nàng khác thường, đoán rằng tôn tử lại đuổi người ta ra. Triệu lão thái thái thầm suy nghĩ, rốt cuộc là tôn tử thật sự không có thuốc nào chữa được, hay là tôn tử không thích loại mỹ nhân dịu dàng xinh đẹp như A Kiều, tựa như một số đàn ông trong thôn chỉ thích loại mạnh mẽ đanh đá? Suy nghĩ cũng vô ích, bà biết tìm nữ nhân đanh đá ở đâu? Dù trong nhà có chút bạc, cũng muốn để dành tương lai cho tôn tử cưới tức phụ đứng đắn, không có tiền lấy đâu ra nạp thiếp.

Đúng lúc này, Thúy Nương bưng cơm tối ra. Hôm nay trời mưa, ngoài đường không có ai, nàng và Quách Hưng dọn hàng sớm rồi về nhà. Triệu lão thái thái híp mắt đánh giá Thúy Nương. Nha đầu này năm nay mười ba. Năm trước nhìn như trẻ con, năm nay vóc dáng cao và nảy nở hơn, lông mày thanh tú, đôi mắt to đen long lanh đặc biệt có khí chất. Thúy Nương lanh miệng dám nói dám làm, khác kiểu A Kiều. Nếu A Kiều thật sự không được việc, bà để Thúy Nương thử xem?

Triệu lão thái thái quyết định thử thái độ của tôn tử trước. Ăn tối xong, Triệu lão thái thái gọi tôn tử vào tây phòng.

"Yến Bình, ta thấy Thúy Nương ngày nào cũng theo con đòi nghe kể chuyện các vụ án, ánh mắt cứ dính chặt vào con, con thấy có phải nha đầu này để ý con hay không?"

Triệu lão thái thái nửa đùa nửa thật.

Triệu lão thái thái vừa mở miệng, Triệu Yến Bình đã đoán được ý đồ của bà. Bởi vì đã bàn bạc với A Kiều, Triệu Yến Bình không giận lão thái thái nghi ngờ hắn có đam mê đặc biệt, nhưng lão thái thái e ngại A Kiều quyến rũ hắn không thành công nên chuyển ý sang Thúy Nương, Triệu Yến Bình không thể chịu đựng được.

"Thúy Nương là đứa trẻ mới mười ba tuổi, nàng làm sao có ý gì với ta?"

Triệu Yến Bình nén giận nói, "Năm đó ta thu nhận

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip