ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Kiều Nương Xuân Khuê

Chương 69. Chương 69

Chương 69

Đây là thuyền do Tạ Dĩnh thuê, chẳng có lý do gì Triệu Yến Bình và A Kiều từ khách biến thành chủ ở lại mui thuyền, Triệu Yến Bình đứng ở mui thuyền cảm thấy khó xử. Nhưng đại nhân đã nhường chỗ, hắn đuổi theo dây dưa thì kỳ quá, huống hồ còn có thêm muội muội tùy hứng ở đó.

"Quan gia, hay là chúng ta cũng đi ra ngoài nha?"

A Kiều bước tới nói nhỏ. Đây là thuyền của người ta, A Kiều không thoải mái khi ngồi một mình với quan gia ở bên trong.

Triệu Yến Bình ngẫm nghĩ rồi bảo A Kiều chờ một chút, hắn vén rèm nói với Tạ Dĩnh:

"Đại nhân, chúng ta ngồi ở đầu thuyền, đại nhân có việc gì thì cứ gọi."

Tạ Dĩnh nghe vậy, định nói đôi câu với Triệu Yến Bình nhưng Triệu Yến Bình đã nhanh chóng nháy mắt với Thẩm Anh, sau đó hạ rèm xuống.

Triệu Yến Bình đợi một lúc, đoán được muội muội không tới, hắn lắc đầu và dẫn A Kiều ra đầu thuyền.

A Kiều thì thầm:

"Để cô nương ở với đại nhân có thích hợp không?"

Triệu Yến Bình nói:

"Không sao đâu, đại nhân là người giữ lễ, chỉ cần Tiểu Anh đừng làm phiền đại nhân, đại nhân sẽ không để ý tới nàng."

A Kiều nhớ lại vài lần chạm mặt với Tạ Dĩnh và thầm chấp nhận.

Hai người ngồi gần nhau ở đầu thuyền, bờ vai và tấm lưng rộng của Triệu Yến Bình có thể che được A Kiều, người chèo thuyền nhìn qua bên này chỉ thấy gò má lạnh lùng của Triệu Yến Bình.

A Kiều trộm ngắm quan gia và đột nhiên cảm thấy, cho dù quan gia trầm mặc ít lời, cho dù hai người không có gì để nói, có thể yên lặng ngồi bên nhau thưởng thức dòng nước phản chiếu ánh đèn và lắng nghe tiếng người trên bờ ồn ào cũng có chút ấm áp ngọt ngào, giống như đoạn kết của cuốn tiểu thuyết, năm tháng thật bình yên.

Triệu Yến Bình hiếm khi có cơ hội đồng hành với A Kiều thế này. Ngày thường hắn đi sớm về trễ, sau khi về nhà thì lau người rồi ăn cơm. Bận rộn xong thì trời cũng tối rồi, đôi khi đọc sách, đôi khi trực tiếp ngủ. Mặc dù A Kiều ngồi đối diện hắn cùng nhau đọc sách, Triệu Yến Bình cũng không ngắm kỹ nàng.

Hiện giờ, Triệu Yến Bình không có việc gì làm ngoại trừ ở bên nàng.

A Kiều nhìn phong cảnh dưới thuyền, ánh mắt Triệu Yến Bình chậm rãi chuyển đến mặt nàng. Mái tóc đen được búi cao, khuôn mặt trắng nõn và cần cổ của nàng hoàn toàn lộ ra. Khi chiếc thuyền ô bồng chèo ngang cành liễu rậm rạp, ánh sáng từ những chiếc đèn lồng treo trước cửa hàng hắt qua đây soi bóng hình ảnh nàng đang rũ mắt mỉm cười, lộng lẫy chẳng giống người phàm.

"Quan gia nhìn kìa, hình như ở đó có cá."

A Kiều đột nhiên chỉ mặt nước, giọng nói pha chút ngạc nhiên.

Triệu Yến Bình nhìn sang, nhưng tâm tư không đặt vào cá.

Công bằng mà nói, một cô nương xinh đẹp, lương thiện, có tri thức và cư xử hợp lễ như A Kiều, nếu không vì những thăng trầm sau khi cha mẹ qua đời thì làm sao có thể gả cho một người thô thiển như hắn làm thiếp. Nàng đã chịu nhiều đau khổ và coi hắn là chỗ dựa đáng tin. Hắn đối với nàng tốt một chút là nàng đã vui mừng mãn nguyện, tình nguyện làm thiếp cho hắn, hầu hạ hắn cơm nước, hầu hạ hắn qua đêm.

Triệu Yến Bình thương xót nàng và đôi khi cảm thấy không chân thật, tựa như một ngày nào đó A Kiều sẽ rời đi, đến một nơi xa xôi mà hắn không thể với tới.

Trong khi đó, Thẩm Anh ngồi một mình ở phía tây của

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip