Chương 89
Tạ Dĩnh và Thuận nhi đứng chờ ở trên bờ của bến tàu Thông Châu. Mỗi khi có thuyền quan cập bến, hai chủ tớ đều nhìn sang.
Cuối cùng, một con thuyền quan khác mở cửa, một bóng dáng quen thuộc từ bên trong đi ra.
Thuận nhi lập tức vẫy tay chào:
"Triệu gia, ở đây!"
Triệu Yến Bình đã phát hiện hai người ở trên thuyền, hắn nhìn Tạ Dĩnh mỉm cười.
Tạ Dĩnh cười chào lại, ánh mắt nhìn phía sau Triệu Yến Bình, nhưng sau khi Quách Hưng đi ra, Triệu Yến Bình đi thẳng đến chỗ họ, chứng tỏ trên thuyền không còn người nào khác của Triệu gia.
"Đã để đại nhân đợi lâu."
Hai bên gặp nhau, Triệu Yến Bình hành lễ với Tạ Dĩnh.
Tạ Dĩnh ấn tay hắn, cười nói:
"Ở huyện nha ngươi kêu ta là đại nhân thì không sao, hiện giờ ngươi và ta cùng làm quan trong triều, ngươi gọi vậy là có ý xa cách với ta."
Triệu Yến Bình dừng lại, gọi hắn là Tạ huynh.
Tạ Dĩnh đã hiểu, dẫn Triệu Yến Bình đến xe ngựa của hắn.
"Sao chỉ có hai người các ngươi, thái thái và những người khác không đi cùng hay sao?"
Tạ Dĩnh quan tâm.
Triệu Yến Bình giải thích:
"Họ chưa hết thời kỳ giữ đạo hiếu, khi nào xong sẽ khởi hành lên phía bắc."
Tạ Dĩnh ra lệnh cho Thuận nhi:
"Đến Túy Tiên Lâu."
Trên đường đi, Tạ Dĩnh hiểu tính hắn nên không bắt bẻ, bắt đầu giới thiệu phong tục địa phương của kinh thành cho Triệu Yến Bình biết, cùng với tình trạng hiện tại của các quan viên trong Đại Lý Tự. Sau khi Lư lão thái công Lư Hoán, cựu Đại Lý Tự khanh, từ chức, trong vòng bốn đến năm năm, Đại Lý Tự khanh đã thay đổi ba người, Thánh Thượng không hài lòng, tự mình đi mời Lư lão thái công 65 tuổi trở về.
Triệu Yến Bình không dám khinh thường, nhưng hắn kính trọng và ngưỡng mộ Lư lão thái công đã lâu, hiện giờ có thể làm việc dưới quyền của Lư lão thái công, Triệu Yến Bình cảm giác vô cùng may mắn.
"Lão thái công là người chính trực, chỉ trọng hiền tài, với tài năng của Triệu huynh, trong vòng hai năm nhất định sẽ thăng chức."
Tạ Dĩnh rất coi trọng Triệu Yến Bình.
Triệu Yến Bình gật đầu: "Đa tạ."
"Mấy tháng không gặp, Triệu huynh ngày càng trắng, rất có dáng vẻ của quan văn đó."
Lên xe, Tạ Dĩnh nhìn Triệu Yến Bình một lúc rồi đột nhiên trêu chọc.
Trước kia Triệu Yến Bình làm bộ đầu, mỗi ngày bôn ba bên ngoài bắt người phá án, phơi nắng nhiều, ngoài cổ và bên trong là hai màu da khác nhau. Một năm giữ đạo hiếu, hắn hầu như không ra khỏi cửa, mỗi ngày chỉ đọc sách nên da mặt trắng lại, khôi phục màu da ban đầu. Nếu Tạ Dĩnh không gặp Triệu Yến Bình trước lúc về lại kinh thành, hôm nay đột nhiên nhìn thấy, có lẽ Tạ Dĩnh không nhận ra hắn liền.
Triệu Yến Bình không soi gương nhiều, không nghĩ mình thay đổi bao nhiêu, hắn cũng không quen trêu chọc, chỉ giữ im lặng.
Tạ Dĩnh luôn quan sát hắn, thấy vậy thử hỏi:
"Hiện giờ Triệu huynh đã đến kinh thành, ngươi không tò mò chút nào về tình hình của cố nhân à?"
Triệu Yến Bình trầm mặc không nói gì.
Trước khi hắn nói câu đó, Triệu Yến Bình vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Nghe Tạ Dĩnh làm sáng tỏ xong, Triệu Yến Bình vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt tái nhợt lại khôi phục bình thường như người ta làm ảo thuật.
Tạ Dĩnh phục vô cùng!
Bản thân hắn còn chưa phát hiện, Tạ Dĩnh giật cả mình, thấy người này cơ bản không giả vờ như không quan tâm, Tạ Dĩnh không dám trêu chọc nữa, lập tức làm sáng tỏ: "Ngươi đừng hiểu lầm, có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền