Chương 1
[Cô gái này, cô đã suy nghĩ kỹ chưa?]
Một giọng nói kỳ lạ, mơ hồ như vọng về từ một nơi xa xăm, không mang theo chút cảm xúc nào, chợt vang lên trong góc nhỏ yên ắng này.
Người đang đứng ở giữa, toàn thân đẫm máu. Quần áo đã rách nát, chỉ còn vài mảnh vải bám víu trên người, trông chẳng khác gì vừa được kéo lên từ một vũng máu.
Nhưng đáng sợ nhất là vết thương giữa trán – máu từ đó rỉ ra không dừng, nhỏ xuống đất từng giọt một.
Nếu lúc này có ai nhìn thấy cảnh tượng rợn người kia, chắc chắn sẽ tưởng là ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục!
Diệp Tầm thật sự không còn là người, mà cũng chẳng phải quỷ. Cô nhìn quanh một vòng, rồi đưa ngón tay đã đứt lìa lên, khẽ chạm vào vết thương trên mặt.
Cô rũ mắt nhìn vào tấm gương lớn trước mặt, thấy dáng vẻ thê thảm và đáng sợ của chính mình. Mãi đến lúc này, cô mới dần tin rằng mình thật sự đã biến thành như vậy.
Bên tai bất chợt vang lên tiếng bánh xe rít lên chói tai vì phanh gấp, tiếp đó là một tiếng nổ lớn, rồi tiếng la hét hỗn loạn của đám đông. Tất cả dồn dập ùa vào đầu, khiến cô nghẹt thở trong chốc lát.
Đúng rồi, cô đã gặp tai nạn giao thông liên hoàn!
Hiện tại, cô vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc chết, vậy mà lại sống sót một cách kỳ lạ và bị cuốn vào một không gian đầy bí ẩn.
Giọng nói kia đang hỏi cô có muốn kết nối với hệ thống của thế giới này hay không...
Diệp Tầm sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, bình tĩnh quan sát xung quanh. Dưới chân là một vòng sáng trắng mờ tỏa ra bao phủ mặt đất, bên ngoài chỉ toàn một màu đen sâu thẳm, không thấy điểm dừng.
Sau khi nỗi hoảng loạn ban đầu lắng xuống, cô mới có thời gian nhìn kỹ khung cảnh kỳ lạ trước mắt.
"Được." Thấy đồng hồ đếm ngược sắp chạm mốc không, Diệp Tầm chần chừ một lúc rồi cắn răng đồng ý.
Giờ đây, cô đã cận kề cái chết, việc còn sống tới lúc này đã là quá may mắn.
Nếu chọn từ chối, cô sẽ lập tức bị đẩy khỏi nơi này, trở về hiện thực và đối mặt với việc ý thức tan biến.
Không ai có thể bình tĩnh khi đối mặt với cái chết – cô cũng vậy!
Ngay khi vừa dứt lời, Diệp Tầm cảm thấy một dòng nước ấm từ bốn phía dần tụ lại, bao bọc lấy cô.
Ánh sáng trắng dịu dàng như làn sương khẽ lướt qua người, mang theo cảm giác tê dại dễ chịu lan thẳng lên não. Đến cả những sợi tóc bồng bềnh cũng như được vuốt ve, khiến cô vô cùng thư thái.
Đôi mày vốn luôn nhíu chặt của Diệp Tầm dần giãn ra, cô khẽ nhắm mắt, đắm chìm trong cảm giác thư thái ấy.
Vòng tròn nhỏ hẹp dần tan vào làn sương mờ, cuốn theo người đang chìm trong ánh sáng trắng ở giữa, rồi biến mất không dấu vết.