Chương 101
Đối với người nhân viên đặc biệt này, Diệp Tầm có chút tò mò. Cô ngồi xổm xuống bên cạnh Vụ Ấp, nhìn anh đang chuẩn bị nghỉ ngơi.
Diệp Tầm nhìn thấy dáng vẻ thật của anh, liền nhớ đến khoảnh khắc kinh diễm thoáng lướt qua dưới gốc cây hòe lần trước. Khuôn mặt in trong ký ức ấy trùng khớp hoàn toàn với ảnh đại diện trên giao diện nhân viên.
Thấy anh gật đầu, trong lòng Diệp Tầm đã có ý tưởng, cô nói tiếp:
"Anh không thích bị khống chế, vậy bị tôi khống chế chẳng phải cũng sẽ khiến anh khó chịu sao? Hơn nữa, thực lực của anh đang dần hồi phục, điều đó có nghĩa là khi thực lực của anh khôi phục hoàn toàn, anh vẫn sẽ có cơ hội độ kiếp..."
"Tôi sẽ không thấy khó chịu."
Diệp Tầm nghĩ anh nói vậy là vì biết ơn người đã cứu mạng nên cũng không hỏi thêm, chỉ tiếp tục nói:
"Anh vẫn phải độ kiếp thêm một lần nữa, nhưng ra ngoài thì sẽ bị áp chế, rất dễ thất bại. Vậy nên anh định làm chuyện đó ngay trong cửa hàng của tôi sao?"
Diệp Tầm cong môi, nghiêng người lại gần anh, nói khẽ:
"Làm nhân viên của tôi, làm việc cho tôi. Thế nào?"
Khoảng cách vốn đang thích hợp đã bị Diệp Tầm kéo lại gần.
Vèo!
Cô tiến sát tới với khí thế gần như áp đảo, khiến con mèo đang ngồi trên bàn trà bên cạnh bị dọa cho lùi lại. Nhưng vừa trượt chân một cái, nó đã té nhào xuống đất.
"!" Lông mèo dựng đứng cả lên, hoảng loạn đến mức mất kiểm soát mà lăn từ trên ghế xuống, ánh mắt nhìn Diệp Tầm khiến cô im lặng trong giây lát.
Cảm giác chẳng khác gì vừa vô tình trêu ghẹo một
"cô gái nhà lành"
, sau đó "cô gái ấy" dùng ánh mắt đầy lên án nhìn cô chằm chằm!
Sau khi anh đồng ý, ngoài Tiểu Mễ, chức năng nhân viên lại có thêm một thiếu niên với đôi mắt màu vàng, tên là Vụ Ấp.
Trong mắt anh đã có câu trả lời.
Diệp Tầm lắng nghe anh ngắt quãng kể lại, đến câu cuối cùng thì tim như bị ai bóp nghẹt, hơi thở cũng dần trở nên dồn dập.
Không khí ngưng đọng lại trong khoảnh khắc này.
Mãi đến khi Diệp Tầm ngẩng đầu lên, bình tĩnh rót cho chính mình một ly nước, hắng giọng, rồi nói với giọng điệu của một nhà tư bản đang đàm phán:
"Vậy nên, anh cần tôi giúp đỡ à?"
Anh gật đầu tỏ ý đúng vậy.
"Tôi đương nhiên có thể giúp anh, nhưng với điều kiện là anh phải chấp nhận một ràng buộc, như vậy tôi mới yên tâm."
Diệp Tầm ngượng ngùng đưa tay sờ mũi, rồi đột nhiên tinh mắt phát hiện ra điều gì đó:
"Ơ... Tai anh hình như đỏ lên rồi kìa."
Anh ngắt lời, đôi tai run run, giọng lí nhí:
"... Cô có thể ra lệnh cho tôi ngay bây giờ."
Vậy nên dù biết rõ dưới lớp da mèo kia là một người đàn ông, tay cô vẫn hơi ngứa ngáy, muốn xoa một cái.
Bị nhìn chằm chằm đến nỗi chiếc đuôi xù của Vụ Ấp dựng thẳng lên.
Khi thấy con mèo ngơ ngác nhìn lại với đôi mắt to tròn, Diệp Tầm không nhịn được mà nhanh tay xoa đầu con mèo một cái.
Diệp Tầm mỉm cười.
Vụ Ấp lười biếng vẫy đuôi ở bên cạnh: "Tùy cô."
Huống chi, mèo thì có thể có ý xấu gì được? Mèo chẳng qua chỉ muốn ngủ thôi mà!
Diệp Tầm nhìn anh đang nằm bẹp dí như một cái bánh mèo, trong lòng thầm cảm thán quả nhiên mèo là chất lỏng, rồi tò mò chọc chọc vào con mèo.
Một bóng đen lướt qua trước mặt Diệp Tầm, tạo ra một cơn gió mạnh.
Giây tiếp theo, Vụ Ấp đã không còn ở đó, anh nhảy qua cửa sổ rồi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền