Chương 103
Vị khách hàng vào cửa hàng thấy một cô gái xinh đẹp, dáng vẻ quyến rũ ngồi trước quầy thu ngân thì lập tức trố mắt:
"Ủa? Hình như trước đây không có cô gái này, bà chủ của các vị tuyển nhân viên mới à?"
Vô Ngôn Châu nhanh nhẹn trả lời:
"Bà chủ của chúng tôi bình thường cũng trăm công nghìn việc, vừa hay cô nhân viên thu ngân mới này chủ động tìm đến cửa xin việc, bà chủ thấy cô ta đáng thương nên đã đồng ý."
"Thật vậy sao?"
Vị khách hàng hỏi.
"Đúng vậy, là tôi muốn có được công việc này, tôi rất cần nó."
Quỷ Không Mặt gượng cười, gằn từng chữ.
Vị khách hàng mỉm cười khen ngợi từ tận đáy lòng, trìu mến nhìn nhân viên thu ngân mà anh ta xem là
"người cần được giúp đỡ"
, rồi thong thả bước về phía khu đồ ăn vặt.
"Được rồi, có khách hàng sắp tới, nhớ đón tiếp cho đàng hoàng."
Diệp Tầm nói.
Thấy Diệp Tầm xoay người lên tầng hai, tâm tư Quỷ Không Mặt bắt đầu dao động, liên tục nhìn về phía cửa lớn.
Trong lòng cô ta có chút khinh thường. Cô ta là một con ác quỷ khét tiếng, chỉ cần xưng tên thôi cũng đủ khiến lũ quỷ khác hồn bay phách lạc, co giò bỏ chạy! Chỉ là một cửa hàng nhỏ nhoi mà đòi nhốt được cô ta sao?
Quỷ Không Mặt ngồi trước quầy thu ngân, vẫn còn đang suy tính xem nên trốn đi bằng cách nào.
Vô Ngôn Châu ở bên cạnh lạnh lùng nói:
"Lúc trước tôi cũng định trốn ra ngoài, kết quả thì sao? Cô xem tôi bây giờ vẫn còn ở đây là biết."
"Đừng phí sức nữa, cô không trốn được đâu."
"!" Vô Ngôn Châu hoảng hốt thấy rõ, lập tức rớt phịch xuống đất, lăn một vòng rồi chui vào góc, cố gắng nhét cái thân hình tròn vo của mình vào gầm kệ hàng.
Quỷ Không Mặt: "?"
"Đồ ngốc!"
"Hừ, đừng có đánh đồng tôi với kẻ ngu xuẩn như cậu."
Vô Ngôn Châu hăng hái, giọng đầy châm chọc:
"Cô tưởng mình giỏi lắm sao? Tầm Tầm còn chưa kịp động tay, cô đã bị đè xuống đất không ngóc đầu lên nổi rồi kìa."
"Đồ ngu xuẩn!"
Quỷ Không Mặt không khách khí mỉa mai:
"Tôi mà lại đi thẳng ra từ cửa chính như cậu sao? Cậu tưởng tôi ngốc à!"
Hai người họ không ai nhường ai, đấu võ mồm qua lại vài hiệp.
"Đừng có đánh đồng?"
"..."
Nó đang lảm nhảm cái gì vậy? Nếu không phải đánh không lại, cô ta đã sớm làm xong nhiệm vụ rồi rút đi cho xong chuyện!
Gặp quỷ rồi! Sao cô ta lại nghe lời bà chủ theo bản năng thế này?
Ai mà ngờ có ngày lại bị một con quỷ yếu ớt nhìn bằng ánh mắt thương hại cơ chứ?
Đây đúng là nỗi nhục lớn nhất! Vẻ mặt của Quỷ Không Mặt sắp không giữ nổi nữa rồi.
Mạng đang nằm trong tay người khác, cô ta nhịn!
Vô Ngôn Châu trong lòng vẫn còn ghi hận cái nhìn đầy uy hiếp trên cầu thang lúc nãy, giờ rốt cuộc cũng có cơ hội chèn ép nhân viên mới, sao có thể không phấn khích cho được.
Diệp Tầm nghe vậy chỉ cười như không cười, thong thả hỏi lại:
"Cậu biết anh ta là chủ nhân của vùng đất này từ sớm rồi, mà vẫn không nói với tôi à?"
"Ách... Chuyện này..."
Vô Ngôn Châu cứng họng, chột dạ lùi về sau:
"Thật ra bổn châu cũng mới biết không lâu..."
"Vậy à?" Diệp Tầm liếc mắt nhìn nó một cái, rồi chỉ lên tầng hai:
"Cậu không biết nhân viên cửa hàng có thể cảm nhận được mọi động tĩnh trong cửa hàng à?"
"?"
"Ý tôi là, anh ta đã nghe thấy hết những gì cậu vừa nói rồi đấy."
Vô Ngôn Châu lăn đến trước máy quy đổi rồi chạm vào, tiếng "tít tít"
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền