Chương 105
Là một Vô Ngôn Châu tham ăn, không có tiền thì sao được!
Nhờ kiên trì rút thăm trúng thưởng mỗi ngày, cuối cùng Diệp Tầm cũng nhận được ba bộ phim, một bộ phim hài, một bộ phim tình cảm và một bộ phim trinh thám.
Một ngày nọ, Diệp Tầm cho chiếu cả ba bộ phim này cùng lúc, chúng lặng lẽ được công chiếu trong rạp.
Ban đầu Diệp Tầm cũng không để ý đến một vị khách có dáng vẻ rất khác người, nhưng vì anh ta thường xuyên đến cửa hàng một mình, lâu dần cô cũng quen mặt.
Trong mắt anh ta lúc nào cũng rưng rưng, khóe miệng lúc nào cũng cụp xuống. Ngay cả khi đi mua đồ, chỉ cần nhìn chằm chằm vào món ăn vặt trên kệ vài giây thôi là nước mắt đã lặng lẽ lăn xuống má.
Những cảnh kinh dị rợn người hay những cú twist xoắn não cuối phim đủ làm mấy khách khác la hét om sòm. Vậy mà anh ta vẫn giữ nguyên vẻ ủ rũ, mặt mày sầu thảm, thỉnh thoảng còn đưa tay lên khẽ lau giọt nước mắt nơi khóe mắt. Anh ta rất yên tĩnh, thậm chí còn không chớp mắt.
"Sao anh ta trông có vẻ đau lòng thế nhỉ?"
Diệp Tầm thắc mắc.
Nghe xong, Vô Ngôn Châu lười biếng ngáp một cái rồi nói:
"Anh ta à, nhìn cái bộ dạng đó thì chắc chắn là Quỷ U Buồn rồi. Quỷ U Buồn cũng được coi là một loài đặc thù, cả tộc của họ đều cắm rễ trên núi tuyết, rất hiếm khi xuống núi giao tiếp với người khác. Quanh năm suốt tháng, mặt họ lúc nào cũng đau khổ, người nào người nấy đều rầu rĩ không vui, trông cực kỳ đồng đều. Thường thì hễ đã gặp, là gặp cả một bầy lớn."
Vô Ngôn Châu ngừng một chút, rồi thở dài với vẻ tiếc hận:
"Tộc này trời sinh có sức chiến đấu rất cao, là một trong số ít những chủng tộc có thể vượt cấp đánh thắng đối thủ, nhưng mà... tỷ lệ tử vong của tộc này rất cao, không phải vì nguyên nhân nào khác, mà là do thích tự tử."
Diệp Tầm kinh ngạc đến nỗi, miếng khoai tây chiên trong tay cũng chẳng còn thơm ngon nữa.
"Có thể nói, đây là tộc có tỷ lệ tự tử cao nhất, các thế lực khác đều không muốn qua lại với họ. Hơn nữa người trong tộc của họ ngày càng ít đi, bây giờ rất khó tìm thấy tung tích của Quỷ U Buồn trên núi tuyết."
Vô Ngôn Châu nói thêm.
Tộc này thần kỳ như vậy, mà lại thua ở chỗ thích tự tử à? Có chuyện gì mà một bữa ăn ngon không giải quyết được chứ, nếu không được thì hai bữa!
Ngày nào anh ta cũng đến đây, thường mua một ít đồ ăn vặt rồi rời đi, hoặc đến rạp chiếu phim mua một tấm vé rồi ngồi lì cả buổi chiều. Chẳng biết anh ta lại nhớ tới chuyện gì, chỉ biết là anh ta đã khóc.
Phim hài có điểm cao nhất, tiếp theo là phim trinh thám, rồi đến phim tình cảm.
Vài ngày sau, thấy Quỷ Không Mặt ngoan ngoãn, không còn bày trò hay gây chuyện nữa, Diệp Tầm cũng dần dần không để tâm đến cô ta, chuyển sự chú ý sang việc khác.
Đêm đó, Quỷ Không Mặt được Vô Ngôn Châu giới thiệu rất nhiều đồ ăn vặt. Lúc Diệp Tầm đi xuống, cô ta đã nằm liệt trên ghế, bụng căng phồng, không ngừng ợ hơi, trên mặt là vẻ mãn nguyện.
Diệp Tầm giơ một tấm ảnh trên điện thoại lên, trong ảnh là một cô gái thanh thuần đáng yêu kiểu mối tình đầu:
"Nhớ kỹ nhé, ngày mai phải biến thành thế này."
Quỷ Không Mặt đang nằm bệt trên ghế một cách chẳng giữ chút hình tượng nào, trên khuôn mặt của cô ta từ từ hiện ra một dấu chấm hỏi to tướng: "?"
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền