Chương 107
Ở cửa hàng tiện lợi dưới tầng một, Diệp Tầm mang băng vệ sinh đi lên tầng hai xếp ngay ngắn lại.
Nói ra thì cũng hơi xấu hổ, đồ ăn như thịt với mấy món tươi sống vừa mới về là Diệp Tầm đã bắt đầu thèm rồi, vậy mà đến giờ cô vẫn chưa một lần xuống bếp nấu nướng. Vì vậy, lần này Diệp Tầm hứng khởi dâng trào, quyết định làm một bữa tiệc thịnh soạn để thưởng cho bản thân!
Cô nhìn thịt trong tủ đông, nhẩm tính ngày tháng rồi dứt khoát tự mình mua luôn.
Vụ Ấp ở trong phòng khách vẫn giữ hình dạng mèo, thỉnh thoảng mới biến lại thành người cho tiện, nhưng Diệp Tầm rất ít khi thấy.
Vụ Ấp lười biếng ngước mắt nhìn, thấy Diệp Tầm xách đồ đi vào bếp, rồi lại từ từ nhắm mắt, định ngủ tiếp.
Trước đây, Diệp Tầm toàn nhờ bác gái giúp việc nấu cơm. Khi bận rộn công việc, cô thường quên cả thời gian, ban đầu còn không sao. Nhưng sau khi bị đau dạ dày thì cô không dám không ăn nữa, dứt khoát thuê người giúp việc nấu cơm, như vậy còn có thể nhờ bác ấy nhắc nhở cô ăn uống đúng giờ. Vì vậy, Diệp Tầm chưa bao giờ đụng đến chuyện bếp núc, lần này đúng là cột mốc lịch sử trong đời cô!
"Rầm!"
Âm thanh bất ngờ vang lên, Vụ Ấp lập tức mở choàng mắt, cảnh giác nhảy xuống sàn rồi bước nhanh đến chỗ phát ra tiếng động. Là nhà bếp.
Một tràng tiếng xoong nồi chén đĩa va vào nhau loảng xoảng vang lên. Vì cửa đã đóng nên Vụ Ấp chỉ lờ mờ thấy ánh lửa lóe lên phía sau, hơi nóng hầm hập phả ra khiến anh có chút khó chịu. Quỷ sợ lửa, sợ ánh mặt trời, Vụ Ấp cũng không ngoại lệ.
Vụ Ấp còn chưa kịp thở phào một hơi thì cửa bếp đã bị đẩy ra.
Diệp Tầm bưng một cái đĩa đi ra, Vụ Ấp ngửi thấy một mùi khét lẹt, nồng nặc đến gay mũi. Ở giữa là một khối đen sì như mực, trông chẳng khác gì một cục than, dưới ánh đèn còn đen đến bóng loáng, nhìn bằng mắt thường căn bản không thể nhận ra nó là thứ gì.
"Cô..." Giọng Vụ Ấp vô cùng phức tạp, khó khăn mở miệng:
"Cô định đi hạ độc ai à? Hay là gặp phải kẻ ngứa mắt nào nên muốn dùng cách này để tra tấn đối phương?"
"Không ăn đâu."
Diệp Tầm chớp chớp mắt, nở một nụ cười mừng rỡ:
"Thật không? Anh thật tốt!"
"?" Diệp Tầm ngơ ngác:
"Là thịt mà, tôi vừa mới làm đó, chẳng lẽ anh không nhận ra à?"
Diệp Tầm chỉ vào cái đĩa, mặt đầy vẻ thắc mắc:
"Đen thui thế này thì ăn làm sao được, tôi rõ ràng đã làm theo từng bước hướng dẫn, tại sao nó lại biến thành thế này?"
Anh nhớ rất rõ là Diệp Tầm đã cầm một miếng thịt đỏ au vào bếp, vậy mà chỉ trong chớp mắt, nó đã "vinh dự" biến thành một cục đen thui trông kỳ quặc.
Cô thử dùng đũa chạm nhẹ một cái, "cục than" liền vỡ vụn. Cô dừng lại một chút, rồi thản nhiên rút đũa về.
"Thứ này của cô không ăn được đâu."
Vụ Ấp: "..."
Món này mà đăng lên mạng thì đúng là ẩm thực bóng đêm rồi! Với cái tài nấu nướng của cô, e là tự mình cũng có thể khiến mình chết đói.
Vụ Ấp quay người nhìn vào bếp, giọng vừa bất lực vừa như chiều theo:
"Để tôi vào dọn lại cái bếp một chút, còn cô thì đem thứ trong đĩa đi vứt đi. Lần sau muốn ăn gì thì cứ để tôi làm thử."
Vụ Ấp nhìn Diệp Tầm bưng đĩa thức ăn lên bàn, sau đó ngồi xuống dùng điện thoại tìm kiếm gì đó. "Không đúng, nấu ăn nhìn qua rõ ràng đơn giản vậy mà,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền