Chương 309
Đại Nhãn và Đại Đầu đêm qua trong mơ toàn là mùi thức ăn, sau khi tỉnh lại cuối cùng không nhịn được nữa quyết định cùng nhau đến đây. Vừa bước ra khỏi cửa nhà, một cơn gió lạnh thổi qua khiến hắn ta tỉnh táo lại, lòng dâng lên nỗi hối hận. Nhưng vì chơi với Đại Đầu từ nhỏ đến lớn, lại thường xuyên cạnh tranh với nhau nên hắn ta làm sao chịu nhận thua được.
Thế là hắn ta hít sâu một hơi, dù trong lòng lo lắng sợ hãi nhưng ngoài mặt vẫn liếc Đại Đầu một cái, khiêu khích:
"Còn nói muốn đi khảo linh lực làm tu sĩ, giờ lại sợ rồi à?"
Bị khích tướng như vậy, Đại Đầu cứ thế lôi Đại Nhãn đi hơn mười phút, vừa đi vừa bĩu môi tuyên bố không sợ chút nào! Sau đó, hai người cứ thế cãi vã suốt dọc đường, mãi cho đến khi dừng lại trước cửa hàng thần bí kia mới chịu im, rồi đưa mắt nhìn nhau. Cửa hàng hôm qua còn chỉ có một cánh cửa, hôm nay thế mà đã biến thành ba cánh cửa!
Chưa hết, ngay trước cửa lại như vừa xảy ra một trận đánh kịch liệt, thậm chí còn có một cái hố to tướng! Rõ ràng là bị thứ gì đó nện thẳng vào mới ra nông nỗi này. Trời ơi, cảnh tượng này khiến đầu óc họ hiện lên đủ loại câu chuyện cướp bóc, phanh thây đẫm máu!
"Ừm... Chúng ta có phải đã đến không đúng lúc không?"
Cửa hàng này chắc không phải là cửa hàng lừa đảo đâu nhỉ?
Chúng... Chúng ta... bây giờ hối hận còn kịp không?
Kết quả đến nơi lại phát hiện bà chủ hiền hòa ngày hôm qua lúc này đang quay lưng về phía họ làm gì đó, mà khu vực bị che khuất lộ ra nửa cái đuôi rắn đang giãy giụa. Thấy đó là xà yêu, với thân phận là con người, trong lòng họ cũng bớt sợ hãi, không đến mức quay đầu bỏ chạy.
Cùng lúc ấy, Diệp Tầm liếc qua nét mặt của họ liền đoán được đang lo lắng điều gì. Cô thong thả bước ra cửa, tiện tay trút thêm một tội lên đầu Lục Trạch:
"Con xà yêu này tới mua đồ mà không chịu trả, định ăn quỵt, nên ta mới giao lưu thân thiện với hắn một chút thôi."
Một giây trước ta còn đang úp mặt vào tường tự kiểm điểm mà, sao giờ lại biến thành kẻ ăn quỵt không trả tiền rồi?
Lục Trạch giãy giụa:
"Ưm ưm ưm!"
Ta không! Ta phải nói! Ta muốn thu hút sự chú ý của bà chủ! Nếu không chơi chán rồi bà chủ muốn giết hại, đốt xác ta thì sao!
Bà chủ nghe thấy tiếng khách hàng liền lập tức quay đầu, khi đứng dậy, trên mặt mang theo nụ cười nhiệt tình:
"Không, các vị đến đúng lúc lắm."
Đại Nhãn và Đại Đầu thấy nụ cười này liền nuốt nước bọt, tim treo lên lơ lửng.
"Chúng ta là cửa hàng làm ăn đàng hoàng, tuyệt đối không vô lễ với khách hàng."
Đại Nhãn và Đại Đầu: Giao lưu thân thiện cái quái gì!
Hai chân Đại Nhãn và Đại Đầu run lẩy bẩy, lắp bắp hỏi:
"Mua đồ... Cần bao nhiêu tiền?"
Trong khi đó, ở quầy thu ngân, mấy nhân viên đang ngồi trên ghế, hứng thú thưởng thức những món ăn mà hai người họ chưa từng thấy bao giờ, vừa ăn vừa tán gẫu.
Ở một góc phòng, ánh mắt thèm thuồng của Lục Trạch dán chặt vào đĩa trái cây. Ngửi thấy mùi hương thanh mát tỏa ra trong không khí, cái bụng vốn chưa có gì bỏ vào từ hôm qua đến giờ của hắn ta đã sớm réo ầm ĩ!
"Đây là quýt sao? Vị vừa ngọt vừa chua, từng múi nhỏ nhỏ ăn vào cực kỳ cuốn, ta chỉ muốn bỏ cả trái vào miệng ăn hết trong một lần!"
"... Cái đó, ta cũng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền